Có ngon bẻ thẳng tôi – Chương 1


1. Hứa Huy

Người ta nói Hứa Huy là nhị thế tổ, gã không giận mà chỉ cười cười phả một hơi khói thuốc nói, nhị thế tổ có gì không tốt, nói lên căn cơ nhà tôi vững chắc. Ai mà không muốn có danh hào này của anh?

Nên mới nói, Hứa Huy cũng nổi tiếng ngông cuồng.

Ông nội từng giữ chức thị trưởng thành phố S, bà nội nhiều năm giữ chức phó chủ tịch hội phụ nữ thành phố, cha là chủ tịch hội đồng quản trị công ty địa sản lớn nhất thành phố S, bên nhà mẹ đẻ có một hệ thống hàng trăm khách sạn khắp cả nước.

Với gia thế này, ở nơi này cũng coi như hiển hách.

Vì vậy nhị thế tổ Hứa Huy ngậm thìa vàng ra đời trong sự mong chờ tha thiết của già trẻ trong nhà.

Cô nói Hứa Huy này mệnh tốt, ánh mắt tốt, lúc đầu thai nhất định là soi đèn pin tìm được nhà này.

Dì nhỏ nói tìm cao nhân tính cho Hứa Huy, mệnh đại phú đại quý, thế nên, chúng ta không thể nuôi dưỡng qua loa. Ai dám bắt nạt, sẽ cho hắn đẹp mặt.

Mẹ nói được rồi được rồi, các cô đừng đội mũ cao cho thằng bé nữa, nó không là gì hết, chỉ là tim gan của Kim Mỹ Tuyên chị thôi.

Bà nội nói mua cho Hứa Huy trọn bộ trang sức vàng, lúc chụp ảnh trăm ngày nào tay nào chân nào cổ đều là màu vàng lóng lánh. Nhóc con lười biếng dựa vào sô pha, hơi hất đầu nhìn ống kính, biểu cảm này được người trong nhà nói thành chắc chắn tương lai gã có mệnh phú quý.

Vì vậy, Hứa Huy ngây thơ trong quá trình phát triển khó tránh dưỡng ra tính cách ngạo mạn, ích kỷ, độc đoán.

Lúc hai tuổi, gã túm tóc chị bé nhà cậu, cô bé đau khóc hơn nửa ngày, bà nội ôm cháu trai cưng vào lòng vỗ nhẹ lên cặp mông toàn thịt của gã nói, thằng chó con, sao lại nghịch ngợm như vậy hả! Bà nội đánh đòn này, ôi ôi, thằng chó con, sao lại đánh mặt bà nội hả, rồi rồi rồi, bà nội không đánh con không đánh con, ôi ôi, thằng cháu cưng của bà, bà nội sao nỡ đánh con chứ! Đang đùa con thôi! Ha ha ha… Bà nói này Tình Tình, Huy Huy là em con nhường em chút đi, túm tí tóc thì đau bao nhiêu, xem con khóc kìa, không có tiền đồ. Nhìn đi, dọa em rồi đây này, thật là. Nào, Huy Huy, chúng ta không chơi với chị nữa, bà nội đưa con đi chơi xếp lâu đài, được không?

Lúc ba tuổi, Hứa Huy nhìn các bạn nhỏ khác đeo balo đi nhà trẻ cũng ồn ào đòi đi. Đi được một hôm Hứa Huy không thích nữa, nói gì cũng không chịu đi, hết khóc lại nháo, ông nội thở dài nói thôi, cũng không phải ở nhà không có ai trông, không đi thì không đi, bây giờ đi nhà trẻ gặp chuyện không may còn ít à! Vả lại ngồi xe đến trường cũng lo lắng, thà ở nhà chơi cho xong! Không phải nhà bên cạnh muốn bán à? Mua lại, trang trí thành công viên trò chơi nhỏ để Huy Huy chơi vài năm! Lớn hơn chút nữa lại đi.

Lúc năm tuổi, Hứa Huy đánh cháu trai lão Lâm gia dẫn theo đến nhà tặng lễ máu mũi ròng ròng, tiếng khóc chấn động, cô nhỏ đang chơi mạt chược trong nhà vội vứt bài vội vàng chạy ra, vừa chạy vừa quát ai làm Huy Huy khóc, muốn chết phải không? Đến phòng khách nhìn, lão Lâm vừa lau máu mũi cho cháu trai vừa đánh mông, ai bảo con nghịch ngợm, đáng đời, đây là đồ chơi của anh sao có thể tranh với người ta! Đúng là đứa trẻ hư, nhanh, xin lỗi với anh đi. Thật sự xin lỗi Hứa lão gia tử, Lượng Lượng nhà tôi không hiểu chuyện, làm tiểu Huy sợ rồi đúng không! Tôi thay nó xin lỗi ngài, thật là, ngài xem, làm ầm lên vậy, aizz, tôi cũng không biết nói gì. Cô nhỏ vỗ ngực thở phào, làm tôi sợ muốn chết, còn tưởng là Huy Huy khóc chứ, không sao không sao, vào nhà đánh tiếp, ôi, quân kia của tôi là tự tiếp đó, mấy người đừng không tính nhé.

Lúc bảy tuổi, Hứa Huy lên lớp một, vì đi học nghịch ngợm gây sự bị cô giáo trẻ dùng bút bi đánh một cái vào lòng bàn tay, về đến nhà Hứa Huy nói việc này với mẹ. Ngày hôm sau, cô giáo trẻ khóc chạy khỏi phòng hiệu trưởng, nghe nói là bị điều đến một nơi xa xôi hẻo lánh dạy học. Lúc gần đi còn phải đứng trước một đám con nít ngây thơ chưa mọc lông cúi đầu xin lỗi Hứa Huy.

Lúc mười tuổi, Hứa Huy bị bạn cười chuyện thi bị không điểm, tức giận về nhà mách với bố mẹ. Chưa được mấy ngày, bạn nhỏ cười hắn bị chuyển tới lớp khác. Trong kỳ thi sau đó, dù gã trốn học chơi game không đến, điểm thi của gã luôn luôn đạt chuẩn.

Mười ba tuổi, Hứa Huy vừa lên cấp hai đã trở thành ‘đại ca’ với vô số ‘tiểu đệ’ nổi triếng trong trường, bất kể đi đến đâu sau lưng đều theo một đống người. Hứa Huy cảm thấy rất mát mặt.

Mười lăm tuổi, Hứa Huy vừa ý một cô gái lớn hơn gã hai tuổi, kiên trì mỗi ngày chạy đến trường cấp ba quấy rối người ta, có mấy tên côn đồ nhìn gã không vừa mắt, tranh thủ trời tối chụp bao tải đánh gã một trận. Chuyện này trở thành vụ án lớn ở địa phương bấy giờ, chưa đến mười sáu tiếng đã phá án. Tám học sinh cấp ba tham gia vụ này đều bị tống vào trường giáo dưỡng. Hứa Huy nằm trên giường bệnh nghe tin này vẫn chưa hết giận, dùng tiền mua mấy quản giáo ở đó, lấy danh nghĩa đến thăm tự mình đánh những người kia kêu cha gọi mẹ.

Lúc mười bảy tuổi, Hứa Huy dẫn một đám đàn em đánh nhau với người một bang hội nhỏ ở địa phương ngoài KTV, lúc ấy bị đưa vào đồn công an, sau khi cha gã xanh mặt lĩnh người trở về, Hứa Huy nhận được cái tát đầu tiên trong đời. Việc này làm bà nội gã đau lòng hận không thể đoạn tuyệt quan hệ với con trai. Cô gã vỗ vai cha gã an ủi, chân thành khuyên nhủ, “Anh cả, anh đừng nóng vội thế, tiểu Huy đã lớn thế này đánh không phải cách hay, em thấy chỉ cần sau này nó không giết người phóng hỏa, buôn lậu thuốc phiện, ôi, tóm lại là không làm chuyện phạm pháp, cái khác thì cứ đề nó tự do đi! Chúng ta có gì không chỗng được!

Từ đó về sau, trong lòng Hứa Huy đã có chỗ dựa, chỉ cần không phạm pháp thì dù gã có gây chuyện tận trời, ở nhà gã cũng chỉ là chuyện to như đánh rắm.

Sau khi Hứa Huy tốt nghiệp đại học, cha gã sắp xếp cho vào công ty, trải qua sinh hoạt sáng chín giờ chiều năm giờ chưa được nửa tháng tiểu thiếu gia đã không chịu được nữa.

Nghỉ cũng không xin đã đi theo mấy người bạn tự lái xe du lịch, trong lúc đó công ty lẫn trong nhà gọi điện tới gã vẫn không nghe, chỉ cách ba năm ngày mới gọi điện báo bình an với bà nội chiều chuộng gã nhất.

Nửa tháng sau về đến nhà, nghĩ cũng biết đã bị cha gã mắng cho tối tăm mặt mũi, tính tình thiếu gia của gã phát tác cãi lại hai câu, cha gã giơ tay suýt nữa tát vào mặt gã.

May mà bà nội cứu tinh xuất hiện kịp thời, mới tránh được sự kiện ‘bạo lực’ này.

Sau đó, cả nhà cô nhỏ dì nhỏ chạy tới, ầm ĩ mấy giờ mới giải quyết xong việc này.

Tiểu Huy là đứa trẻ mới lớn nên không hiểu chuyện, mấy năm nữa, đến lúc nó lớn hơn chút nữa, kết hôn rồi người cũng trưởng thành. Trẻ con mà, sao chịu được nhiều trói buộc như thế!

Về sau Hứa Huy cười đắc ý nghênh ngang đến công ty, đi làm kiểu ba ngày đánh cá hai ngày treo võng.

Cha Hứa Huy nói: thằng này đúng là kiểu thiếu gia ăn chơi điển hình!

Mẹ Hứa Huy nói: Huy Huy nhà mình thật đẹp trai!

Cô Hứa Huy nói: Huy Huy là nhân trung chi long, tương lai chúng ta đều phải dựa vào cháu nó đấy!

Dì Hứa Huy nói: Huy Huy hiện giờ là kim quy tế chạm tay là bỏng toàn thành phố này đấy! Mọi người không biết chứ, mỗi lần em đi party một đám phu nhân cứ giục em giới thiệu Huy Huy cho con gái bọn họ đấy!

Cậu Hứa Huy nói: Tiểu Huy đã không lên tiếng thì thôi, một khi cất tiếng là nổi tiếng. Tương lai, không chừng có thành tựu gì đó ấy chứ!

Chú Hứa Huy nói: nếu không thì để tiểu Huy ra nước ngoài học mấy năm. Thanh niên, ra ngoài rèn luyện một thời gian chưa hẳn là không tốt.

Bà nội Hứa Huy nói: Huy Huy là thịt đầu quả tim của bà.

Cuối cùng, ông nội Hứa Huy gõ quải trượng hình đầu rồng, nghiêm mặt hắng giọng nói, “Hứa Huy cũng đến tuổi thành gia rồi. Tìm cô gái thích hợp cho nó, đính hôn trước đi!”

Vì vậy, việc xem mắt của Hứa Huy lập tức được lên lịch trình.

Một câu cô gái ‘thích hợp’ của Hứa lão gia tử nói thì đến là nhẹ nhàng, nhưng lại khó chính ở từ ‘thích hợp’ này.

Thích hợp này phải chia ở nhiều phương diện.

Một, bối cảnh gia đình, phải tìm người có thân phận xứng đôi với nhà họ, trong thành phố mặc dù không nhiều lắm cũng có mấy nhà.

Hai, học thức văn bằng, cô gái này không chỉ gia đình phải tốt mà còn phải có tri thức tu dưỡng, tốt nhất văn bằng này còn phải là thật, để tránh tương lai làm mất mặt Hứa gia bọn họ.

Ba, tính cách giáo dưỡng, điểm ấy cũng rất quan trọng, người vợ Hứa gia họ muốn cưới tuyệt đối phải là thượng thượng phẩm tuân thủ tam tòng tứ đức hiếu thuận cha mẹ chồng biết quản lý việc trong nhà dù đốt đèn lồng cũng không tìm thấy.

Căn cứ vào ba  nguyên tắc trên, con đường xem mắt của Hứa Huy đi hai năm cũng không đưa được thượng thượng phẩm kia về nhà.

Bản thân gã không hề sốt ruột với việc này, quản cái nguyên tắc chó má gì, Hứa đại thiếu gã chỉ tuân theo ‘bản sắc nam nhân’ của chính mình, chỉ cần khuôn mặt dáng ok, yêu đương cứ yêu, MM cứ chơi.

Ngày sinh nhật hai mươi sáu tuổi hôm nay, Hứa Huy gặp một cô gái khiến lòng gã bâng khuâng, được gã tạm định là chân mệnh thiên nữ.

Muốn nói đến chuyện chân mệnh thiên nữ này, thực ra cũng tình cờ là Lâm Giai Giai.

Ngày ấy tập trung sinh nhật gã, ông nội gã bà nội gã cha gã mẹ gã cô gã dì gã chú gã cậu gã đều chạy tới cùng nhau thuyết giáo gã.

Huy Huy à, con cũng trưởng thành rồi, còn không tranh thủ tìm một cô gái đứng đắn để kết hôn, con định lúc nào mới cho ông bà ôm tằng tôn!

Đúng thế, Huy Huy, con xem, bây giờ con mới yêu thì tối thiểu cũng phải mất hai năm, hai năm sau con đã gần đầu ba rồi, lại đợi có con có khi đã hơn ba mươi, ôi, việc này đừng kéo dài.

Huy Huy à, không phải mẹ giục con, con xem Phương Cương bạn học con đấy, năm nay đã có đứa thứ hai rồi, con thì hay rồi, ngay cả một bạn gái chính thức cũng không có, con thế này là muốn làm mẹ gấp chết à!

Bla blo, v.v… v.v…

Hứa Huy nghe mà mọc kén trong lỗ tai, nghĩ xem sinh nhật gã còn phải nghe cả nhà oanh tạc, thế này tính gì là sinh nhật!

Trộm trốn khỏi bữa tiệc sinh nhật tập trung cả nhà, Hứa Huy lập tức nổ máy, không muốn nghe tiếp những câu lải nhải liên miên bất tận kia nữa, hại gã còn không lấp đầy bụng.

Tìm một quán rượu vào ngồi, vừa gọi đồ ăn lên đã thấy thằng bạn Liêu Thắng Anh không biết từ trong xó xỉnh nào xông ra, cười với gã rất là âm hiểm.

Ông nội Liêu Thắng Anh lúc còn trẻ làm thuộc hạ cho nhà Hứa Huy nhiều năm, quan hệ hai nhà không tệ, đi lại cũng thường xuyên. Liêu Thắng Anh từ lúc mặc quần yếm đã chơi cùng Hứa Huy, giao tình hai mươi mấy năm, muốn nói hiểu biết của hắn với Hứa Huy, vậy phải nói đánh rắm cũng biết là thơm hay thối.

9 thoughts on “Có ngon bẻ thẳng tôi – Chương 1

  1. Điêu, cái nhà……..thấy tội cho Hứa cha ghê, cứ như bị lạc loài =))))))) càng tội cho ck tương lai của em Huy =))))))))
    Quậy thế này, sau này gặp “quả báo” là đúng mà =)))))))))

  2. chết cười mất thôi, toàn phần tử cực đoan thế này, mai sau anh công thật vất vả để uốn nắn tính cách của em mất thôi, thank nàng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s