[Phôi Tiểu Tử] – Chương 4


– Chương 4 –

Tình bạn giữa hai cậu nhóc phát triển nhanh đến bất ngờ, Tần Phong mở ra trước mắt Lâm Vãn một thế giới mới.

Thật ra Tần Phong cũng không có bạn bè ở trường, độc lai độc vãng, cặp bên mình một thằng nhóc ngốc sẵn sàng khao tiền cho mình cũng không tệ.

Thằng nhóc này ngoài tật nói đớt ra, cũng tốt chán!

Vì thế ở sân thể dục trường học bắt đầu xuất hiện một cặp đôi kỳ lạ. Phía sau anh đại người người kính nể có thêm một người hầu ngoan ngoãn lẽo đẽo đi theo.

Về chuyện này, cô giáo rất lo lắng à nha. Một lần cô gọi Lâm Vãn gọi vào văn phòng tận tình giảng giải đạo lý “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.”

Lâm Vãn chớp chớp cặp mắt tròn xoe hỏi: “Cô ơi, không phải học trò giỏi phải giúp đỡ bạn yếu sao?”

Cô giáo trân trối, suy nghĩ kỹ thì mấy tuần nay Tần Phong có tiến bộ lớn, ít ra cũng hoàn tất bài tập về nhà. Cuối cùng cô giáo xoa đầu cậu, khen: “Một kèm một, cả hai cùng tiến bộ.”

Lâm Vãn ra khỏi văn phòng gặp Tần Phong đứng đợi.

“Mụ già kia nói gì với mi?” Tần ác bá vẻ mặt khó chịu, hai đứa đang chơi bắn bi ở sân thể dục, nó sắp sửa thắng được viên bi hoa màu xanh lại bị cô giáo phá đám, không bực sao được.

“Cô không muốn tớ đi chơi với cậu.” Lâm Vãn ngơ ngốc trả lời thành thật.

Mặt Tần Phong sa sầm xuống, xoay người bỏ đi. Lâm Vãn vội kéo tay nó lại, đớt đát giải thích mình không bị cô giáo dụ dỗ.

Tần ác bá lúc này mới hừ một tiếng, nói: “Chờ mi đến khát khô cả cổ, có tiền không? Mua cho ta cây kem!”

Lâm Vãn cầm tiền chạy như điên ra cổng trường mua hai que kem bơ, hai người ngồi bên bồn hoa thưởng thức.

“Hôm nay tan học đi qua nhà ta đi? Hôm qua ta bắt được bốn con chim sẻ, nướng cho mi ăn!” Tần Phong dùng ống tay áo quẹt miệng dính kem, mời Lâm Vãn đến nhà mình chơi.

Học trò Lâm ra sức gật đầu, vô cùng mong chờ được thưởng thức món ngon dân dã. Tuy rằng từ sau khi quen Tần Phong, tiền tiêu vặt tốn hơi bị nhiều, thậm chí phải tiêu luôn phần tiền lì xì đầu năm, nhưng cậu không hề có cảm giác Tần Phong lợi dụng mình.

Cậu nhỏ tỉ mỉ tính toán, tính một hồi lại thấy mình có lời à nha, đúng là cậu bỏ tiền ra mua kẻng game, nhưng bù lại Tần Phong sẽ dạy cậu cách ra đòn sát thủ. Hoặc giống như hôm nay, cậu mua kem, còn Tần Phong sẽ mời cậu ăn chim sẻ.

Người bạn mới này, ngoài miệng mồn hay chửi tục ra, thật đúng là không có khuyết điểm gì khác!

Tan học, học trò tủa ra như ong vỡ tổ. Lâm Vãn lưng mang cặp sách tò tò theo sau Tần Phong.

Nhà của Tần Phong gần trường học, chỉ cần đi vòng vèo qua vài khúc cua nhỏ đến một tòa chung cư hai tầng cũ kỉ được xây dựng từ thập niên 60, rồi luồn lách qua một con hẻm âm u, trèo lên cầu thang gỗ mục hắt xì cũng có nguy cơ sập thì đến nơi.

Lâm Vãn choáng váng nhìn căn phòng chưa đầy 20m2 bị tủ quần áo, bàn và giường chiếm gần hết không gian, chỉ chừa lại khoảng 1m là lối đi.

Tần Phong lấy trên giường 1 cái hộp giày lớn, bên trong phát ra tiếng “chíp chíp”. Bởi vì nhà của Tần Phong dùng chung bếp với 3 nhà khác. Nhà bếp ở cuối hành lang, Lâm Vãn ở trong phòng không nhìn thấy thảm cảnh máu me sinh linh bé bỏng bị giết hại, mắt không thấy lòng an tĩnh, không ảnh hưởng đến hồi ức thưởng thức mùi vị thôn quê.

Bé ngoan ngồi ngay ngắn chờ ở bàn, lấy sách ra làm xong bài tập về nhà, sau lại lấy tập của học trò Tần ra, xiên xiên vẹo vẹo viết bài, lâu lâu còn cố ý chép sai đáp án.

Chỉ một chốc sau, Tần Phong cầm 2 que sắt vào, trên đó xiên 4 con chim sẻ nướng óng ánh vàng.

“Vì mi, ông đây phải tự tay quay thịt nướng trên lò than nửa ngày, bây giờ hai tay tê rần!” Vừa nói vừa lắc lắc cánh tay, hàm xúc ý tranh công mười phần.

Lâm Vãn hiểu ý giúp hắn xoa bóp bả vai, thuận tiện khịt khịt mũi hít hà hương thịt thơm.

“À, ngày mai trường tổ chức xem phim, ba ta hôm nay không về, chú cho ta mượn tiền xem phim trước ok?” Tần ác bá không để vụt mất cơ hội lợi dụng.

Lâm Vãn vội đáp: “Không cần mượn! Tớ mời cậu.”

Tần Phong nghe bằng hữu nói như mở cờ trong bụng, tay cũng hết tê, kéo cậu nhỏ ngồi xuống, đẩy thịt chim sẻ nướng đến trước mặt cậu.

“Thật… Thật ngon quá đi.” Lâm Vãn hạnh phúc tít mắt, tuy rằng nhà cậu không thiếu thịt bò, nhưng mùi vị thịt chim sẻ nho nhỏ nướng tan trong miệng còn ngon hơn vịt quay Bắc Kinh mẹ mua!

“Đùng ầm” một tiếng, một người đá cửa lảo đảo tiến vào. Người nọ suýt vướng vào cặp sách của 2 người để ngay trước cửa mà té.

“Đệt! Đứa nào để cặp ngay cửa?”

Lâm Vãn sợ đến mức co rụt cổ, Tần Phong không tình nguyện đứng lên nói: “Ba, ba đã về…”

“Không phải tao về thì má mày về chắc!”

Tần Phong nháy mắt ra hiệu cho Lâm Vãn lẻn về. Nhưng Tần ba ba đã thấy được cậu nhỏ, nhanh tay kéo cậu lại hỏi han.

Mùi rượu hôi nồng xộc vào mũi Lâm Vãn. Tần ba ba lèo nhèo được vài câu bắt đầu cong miệng khóc thinh thích ai thán Tần Phong đáng thương, van nài Lâm Vãn làm bạn với con mình, giúp đỡ đứa nhỏ không có mẹ.

Tần Phong biết ba mình rất đáng sợ, không chờ đợi giúp Lâm Vãn nói: “Mẹ mi không phải dặn mi về sớm sao? Về nhanh đi!”

Lời còn chưa dứt, một cái tô đã bay thẳng vào mặt Tần Phong.

“Ông già mày đang nói chuyện, mày bép xép cái gì? Đệt mệ mày, thằng mất dạy.” Đồng hành cùng lời mắng nhiếc còn thượng cẳng tay hạ cẳng chân.

Tần Phong ngồi xổm trên mặt đất liều mạng ôm đầu, mặc cho ông bố đánh đập. Chỉ có hai tay xiết quá chặt, hiện cả gân xanh.

Lâm Vãn từ nhỏ đến lớn, có bao giờ biết đến bạo lực gia đình là gì đâu a? Nếu phạm lỗi, cùng lắm là bị phạt úp mặt vào tường. Hôm nay xem một màn cha đánh con quả là được giáo dục trực quan vô cùng sống động.

Nhìn thấy bạn tốt của mình không làm gì sai mà bị ba ba đánh đập, Tiểu Lâm đầu tiên là sợ hãi, ý niệm đầu tiên nảy ra là bỏ chạy cứu lấy thân. Nhưng chân đã chạm đến cửa vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn: bá vương ngày thường hung hăng nay co người chịu đòn, trông thật đáng thương.

Lâm Vãn nhớ tới hôm trước ở phòng game, có một tên béo đá mông mình, Tần Phong hung hăng dạy cho thằng đó bài học nhớ đời. Lúc đó Tần Phong lấy ví tiền của tên béo rút tờ 10 đồng ra: “Bạn thân của Tần Phong ta, cho dù bố nó cũng không được khi dễ! Đệt, sao ít tiền thế này…”

Lời này khắc sâu vào lòng Lâm Vãn, bằng hữu gặp nạn, mình lại vừa ăn chim sẻ chính tay bằng hữu nướng cho, như thế nào gặp chuyện liền co giò chạy mất!

Tiểu Lâm Vãn càng nghĩ càng hăng, cậu cầm que sắt nướng đâm vào mông Tần ba ba, sau đó ngay cả cặp cũng không cầm, co chân chạy xuống lầu.

Lão Tần đôi mắt đầy tia máu đỏ quát “Thỏ con khốn kiếp” rồi đuổi theo xuống lầu. Đến khi lão xiêu quẹo đi xuống lầu, còn thấy bóng dáng ai đâu? Trở lên lầu, thằng nhóc trong phòng cũng không thấy đâu.

Tần ba ba chửi đổng đến mệt lăn ra giường bất tỉnh nhân sự.

.

.

.

________________________

Chương kế: mai nhé!

2 thoughts on “[Phôi Tiểu Tử] – Chương 4

  1. vừa đọc chương mới vừa nghe nhạc xập xình thể loại tình ca thị trường thât là cẩu huyết. Cái màn lấy que đâm mông bỏ chạy chắc trên đời có mỗi bạn nhỏ Lâm Vãn nhà mình
    lâu lâu mới có chương mới. Thật không uổng công hôm trước lôi kinh thuế đọc lại. Hôm nay đọc cái này thấy vẫn chưa khớp giữa cái bạn nhỏ mắt tròn xoe bảo bạn giỏi giúp đỡ bạn yếu với cái bạn Lâm Vãn mắt hoa đào ép bạn Thường già nhaf mình là 1 người
    mà bạn nhỏ tần phong đúng kiểu công em thích. Lưu manh. Có vị đàn ông. Oa. Ss làm bộ này đều như hành lá nha. Nha ss

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s