Yêu tôi xin hãy nói – Chương 47-49


47.

Vừa mở cửa liền nhìn thấy ngay người đang ngay ngắn ngồi trước máy tính.

Tất cả rối loạn, kích động vừa rồi, vào lúc nhìn thấy người này bỗng trở nên bình tĩnh kỳ lạ.

“Không phải nói buổi chiều có việc rất quan trọng sao?” Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Đức Bân cũng không ngẩng đầu, nhưng vẫn quan tâm hỏi han.

“Có chút việc nên đổi giờ.” Vốn đã hẹn trưởng ban tài vụ của một công ty trao đổi một số khoản trong sổ sách, nhưng vì chuyện Vu Na cậu đã gọi điện cho đối phương hẹn ngày khác.

Lâm Đức Bân à một tiếng tỏ vẻ đã biết.

Công việc thêm học hành, có đôi khi họ sẽ vô cùng bận rộn, thậm chí có vài ngày cũng không gặp mặt nhau, cho nên hai người cũng sẽ không can thiệp quá nhiều vào công việc của đối phương.

Tưởng Thanh Dung ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm cốc uống một ngụm nước lạnh thông cổ.

Nhà hai người có nhiều thứ vốn chỉ có một cái, ví dụ như cốc uống nước, cốc đánh răng…

“Đừng uống nước sôi, lúc trưa tớ có mua dưa hấu để trong tủ lạnh đấy, tự cậu lấy ăn đi.” Lâm Đức Bân duỗi tay lấy cốc trên tay Tưởng Thanh Dung, cũng uống một ngụm.

Tưởng Thanh Dung không nhúc nhích mà liếc mắt về phía tủ lạnh, sau đó quét mắt một lượt trang trí trong phòng.

Bọn họ vẫn ở căn phòng hồi xưa. Tưởng Thanh Dung đã từng nói nếu có tiền sẽ đổi cho Lâm Đức Bân một căn phòng lớn hơn, hiện giờ cậu có tiền rồi, dù không thể một lần trả hết tiền, nhưng với thu nhập hiện giờ của cậu xin vay ngân hàng cũng không phải chuyện khó. Song cậu vẫn không muốn chuyển.

So với khi họ mới chuyển vào, nơi này đã thay đổi rất nhiều. Đồ dùng trong nhà không biết từ lúc nào đã đổi mới toàn bộ; một góc ở phòng khách được sửa thành phòng bếp nhỏ có thể đơn giản nấu cơm xào rau, lò vi ba, lò vi sóng, nồi điện, tủ lạnh, đều là họ tranh thủ lúc đại hạ giá đi mua; công việc của hai người đều cần dùng máy tính nên hai bộ máy tính đặt chỉnh tề trong phòng khách, một bộ là cậu dùng để làm sổ sách, báo cáo, chạy tài vụ, một bộ là Lâm Đức Bân sử dụng cho công việc; ga giường trong phòng ngủ mấy hôm trước cậu vừa phơi nắng, ga giường dùng đã sắp hai năm, chỗ giữa hai người hay nằm đã phai màu; trên bệ cửa sổ đặt chậu hoa lài lúc mua về vẫn là một gốc cây nho nhỏ, giờ đã nở đầy nụ…

Căn phòng này, có rất nhiều ký ức!

“Làm sao vậy?”

Ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt đầy lo lắng của Lâm Đức Bân trong lòng Tưởng Thanh Dung thấy ấm áp, cười cười nói, “Không có việc gì, đột nhiên có chút cảm khái, chúng ta ở đây đã sắp ba năm rồi.”

Lâm Đức Bân sờ trán Tưởng Thanh Dung, không thấy sốt, thế là quay lại tiếp tục viết chương trình của hắn, “Đột nhiên văn nghệ như vậy làm cái gì.”

Sau khi những mãnh liệt qua đi, sinh hoạt dần trở nên bình thản, những câu nói ngọt ngào nghe thì hoa mỹ lại không thích hợp với cuộc sống củi gạo dầu muối vụn vặn hàng ngày. Chính vì bình thản mới càng làm Tưởng Thanh Dung quyến luyến. Quan hệ của hai người cũng không phải thuận buồm xuôi gió, lúc trước cũng có không ít va chạm, dưới sự mài giũa của thời gian hai người dần thu lại góc cạnh sẽ khiến đối phương tổn thương mới có ăn ý ngày hôm nay.

Tưởng Thanh Dung biết công ty Lâm Đức Bân đang chuẩn bị phát hành một trò game online cỡ lớn, gần đây Lâm Đức Bân vì trò chơi này mà mỗi ngày tăng ca, mắt ngày càng thâm quầng. Nếu cậu là một tình nhân đúng chuẩn thì nên im lặng làm bạn bên cạnh không được quấy rầy, như bình thường vậy. Nhưng hôm nay Tưởng Thanh Dung không làm được điều này —

“Bân, cậu biết Vu Na không?”

“Biết, đội trưởng đội cổ động mới của đội bóng rổ bọn tớ, một nữ sinh rất xinh xắn.” Lâm Đức Bân vừa nhập vào một dãy ký tự vừa trả lời.

Không hề che giấu, không chút chột dạ, thái độ của Lâm Đức Bân như đang nói đến một người bình thường lại khiến Tưởng Thanh Dung an lòng.

“Hôm nay cô ấy tới tìm tớ.” Tưởng Thanh Dung tiếp tục thăm dò.

“Ồ? Tìm cậu có chuyện gì?” Bàn tay gõ phím hơi dừng rồi mới lần nữa gõ nhanh.

“Cô ấy hỏi tớ, chơi bóng rổ tốt như vậy sao không gia nhập đội bóng của trường?”

Hai năm qua tuy cậu ra sức kiếm tiền, nhưng việc luyện bóng rổ vẫn không hề lơ là. Cũng chịu thôi, có một tình nhân yêu bóng rổ cuồng nhiệt, bình thường cậu cùng đi đánh thì trình độ cũng không thể kém được. Huống chi, bà mối của cậu với Lâm Đức Bân chính là bóng rổ, đây cũng là nguyên nhân cậu không thể dứt được bóng rổ.

Lại nói tiếp, cậu với Lâm Đức Bân hồi năm nhất còn liên thủ tạo nên một cuộc đối đầu đặc sắc đấy!

Hội thao năm nhất ấy, khoa kế toán mà Tưởng Thanh Dung học bất ngờ lọt vào bát cường, tại vòng loại tứ kết đối đầu với khoa xây dựng điện tử của Lâm Đức Bân.

Giống như hồi cấp 3, ngoài việc ném rổ như thần thì những kỹ thuật khác của Tưởng Thanh Dung đều không đáng nhắc đến, nhưng cậu vẫn chủ động xin được kèm Lâm Đức Bân. Ngày trước chơi bóng, cậu với Lâm Đức Bân là đồng đội, lần này vị trí thay đổi, hai người từ đồng đội thành đối thủ. Chính vì nguyên nhân này cậu mới muốn đi kèm Lâm Đức Bân, muốn dùng một cuộc tranh tài để chứng minh, cậu là một đối thủ đáng để đối phương tôn trọng, dù là trên sân bóng hay trong tình trường.

Với hiểu biết về đường bóng của Lâm Đức Bân, cậu đã thành công ngăn cản mấy lần tiến công của Lâm Đức Bân, khiến cậu ấy không phải dẫn bóng sai thì là vội vàng ném rổ không trúng. Ngược lại, cậu dựa vào yểm trợ của đồng đội, liên tục ném trúng hai quả, có một lần kéo giãn khoảng cách đến mười điểm.

Nhưng Lâm Đức Bân là người gặp mạnh lại càng mạnh, những cú ném của Tưởng Thanh Dung khơi lên ý chí chiến đấu của hắn. Một cú đột phá ném rổ cộng thêm phạt bóng, lại một cú ném rổ ba điểm, một mình hắn trong một phút lấy được sáu điểm, rút ngắn khoảng cách.

Tưởng Thanh Dung cũng bị đánh cho hăng máu. Cú ba điểm kia là ném ngay trên đầu cậu đấy. Dùng bản lĩnh xuất chúng của cậu để đánh trả cậu, đó chính là khiêu khích!

Thế là hai người cậu tới tôi đi đấu một chọi một, cậu một cú ba điểm, tôi liền một cú 2+1, không ai nhường ai.

Sau chuyện ấy, tất cả những người xem cuộc chiến hôm ấy đều công nhận trận tứ kết giữa khoa kế toán với khoa xây dựng điện tử chính là trận bóng rổ đặc sắc nhất của hội thao, thậm chí còn hay hơn cả trận chung kết cuối cùng. Hai cầu thủ thi nhau giành điểm, tỷ số thay phiên dẫn đầu, đội thắng được khán giả ủng hộ nhiệt tình, dù cuối cùng khoa kế toán thua cũng vẫn được vỗ tay nhiệt liệt.

Tưởng Thanh Dung dùng một cuộc tranh tài tạo nên tên tuổi, từ đó nổi tiếng là một trong mười thần xạ thủ của đại học A!

Thế nhưng không ai biết, chàng thần xạ thủ mới xuất hiện này đêm ấy bị bắn không biết bao nhiêu lần trên giường, eo sắp bị giày vò đến gãy rời.

“Cậu, cậu đã đủ chưa?” Trận đấu chấm dứt vừa về đến nhà đã bị đè nghiến xuống, từ phòng tắm làm một đường đến trên giường, người nọ vừa uống vigara à?

48.

“Nếu không, mùa hè này chúng ta ra nước ngoài lấy giấy chứng nhận?” Lâm Đức Bân đột nhiên nói.

22 tuổi, vừa đúng tuổi kết hôn.

Hắn không hiểu được bất an của Tưởng Thanh Dung. Có thể là tướng mạo của hắn tương đối phù hợp với thẩm mỹ hiện nay, bắt đầu từ phổ thông vẫn luôn có nữ sinh bày tỏ cảm tình với hắn. Với ái mộ của nữ sinh, chỉ cần đối phương không thể hiện rõ hắn bèn làm bộ không biết; nếu đối phương có biểu hiện rõ ràng, ví dụ như tặng quà, thư tình, thậm chí chính miệng tỏ tình v.v…, hắn đều uyển chuyển từ chối. Nhưng sau khi ở cùng Tưởng Thanh Dung, mỗi một đóa hoa đào hắn đều không giấu diếm Tưởng Thanh Dung, mà Tưởng Thanh Dung biểu hiện cũng không quá để ý, có đôi khi còn có thể nói đùa hoa đào của hắn tốt quá.

Lâm Đức Bân cố gắng suy nghĩ, làm thế nào cũng không nhớ nổi dáng vẻ của Vu Na kia, chỉ nhớ mang máng đó là một nữ sinh xinh đẹp. Nữ sinh xinh đẹp cũng không phải hắn chưa từng gặp, nhưng hôm nay lại khiến Tưởng Thanh Dung lo được lo mất như vậy.

Đó là lý do hắn có chút buồn bực, Tưởng Thanh Dung vân đạm phong khinh mọi khi đi đâu rồi?

Được rồi, nếu Tưởng Thanh Dung bất an, thân là tình nhân hắn phải có nghĩa vụ trấn an!

Tưởng Thanh Dung giật mình ngẩng đầu, “Cậu, cậu nói cái gì?”

Lấy giấy chứng nhận!? Giấy kết hôn!?

Tuy cậu không cho rằng một tờ giấy kết hôn sẽ có nhiều gắn kết cho mối quan hệ của hai người, nhưng quan trọng là tâm ý của Lâm Đức Bân —

“Ừ.” Lâm Đức Bân duỗi tay vuốt tóc Tưởng Thanh Dung, “Chúng ta bên nhau lâu như vậy, cũng không thể cứ không danh không phận thế được. Nhưng như chúng ta nếu ở trong nước sẽ không lấy được giấy hôn thú, chỉ có thể ra nước ngoài lấy, cậu không ngại chứ?”

Tưởng Thanh Dung kinh ngạc không trả lời.

“Tuy chúng ta chỉ có thể lấy giấy hôn thú ở nước ngoài, nhưng tớ đảm bảo, trong những ngày sau này của hôn nhân, nhất định sẽ gánh trách nhiệm của người chồng.”

“Kỳ hạn là vĩnh viễn ư?” Tưởng Thanh Dung ngây ngốc hỏi.

Lâm Đức Bân hơi khựng lại, rất nghiêm túc trả lời, “Dung, tớ rất muốn nói những lời đường mật dỗ ngọt cậu rằng kỳ hạn là vĩnh viễn. Thế nhưng, hai chữ vĩnh viễn này quá nặng nề, chưa tới lúc bước vào quan tài tớ cũng không thể nói vĩnh viễn.”

“Ý của cậu là, cậu không cho tớ được vĩnh viễn, cũng có nghĩa tương lai một ngày nào đó cậu sẽ thích một người khác, sau đó chia tay với tớ, đúng không?”

Tưởng Thanh Dung có hơi buồn bã.

Tại sao, dù chỉ là một lời hứa hẹn nơi đầu môi chót lưỡi cũng không chịu cho cậu?

“Không phải.” Lâm Đức Bân lắc đầu, “Thứ tự của cậu sai rồi. Một ngày nào đó trong tương lai, chúng ta có thể không yêu nhau nữa, cuối cùng đi tới bước chia tay, nhưng nguyên nhân tuyệt đối không phải tớ thích một người khác. Bởi vì chỉ cần quan hệ của chúng ta còn, tớ đều sẽ chung thủy với cậu, dù là thân thể hay là tinh thần. Đó là lý do dù tớ có yêu người khác, cũng nhất định là sau khi chúng ta chia tay.”

“Hơn nữa, tớ không cho rằng sau cậu tớ còn có người yêu.”

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Tưởng Thanh Dung, Lâm Đức Bân cúi người hôn lên khóe môi cậu, “Trước khi tớ xác định tớ thích cậu, tớ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thích một người đồng tính, sẽ đi lên con đường đồng tính luyến ái này. Thế nhưng, sau khi bên cậu hơn hai năm, quen với một người yêu đồng tính, tớ phát hiện tớ chỉ còn tâm lý thưởng thức thuần túy với người khác phái – sẽ cảm thấy loài sinh vật này lớn lên rất hợp để thưởng thức, nhưng ở giữa đã dần cách một tầng thủy tinh trong suốt, hoàn toàn không có dục vọng muốn động chạm.”

“Đồng tính thì sao?” Cậu bẻ cong Lâm Đức Bân, có phải đồng nghĩa với việc địch nhân của cậu từ khác phái đổi thành đồng tính?

“Cũng không được.”

“Sao cậu biết? Cậu thử qua rồi à?” Tưởng Thanh Dung truy hỏi sự việc kỹ càng.

“Không cần thử, tớ chỉ biết là không được.” Lâm Đức Bân nói, “Tớ không phải một người bác ái, đời này yêu của tớ chỉ đủ cho một người. Nếu có một ngày, tình cảm chúng ta phai nhạt, không còn yêu, yêu của tớ cũng đã hết, sẽ không có người tiếp theo nữa. Đó là lý do, tớ không thể cho cậu vĩnh viễn, nhưng tớ có thể cho cậu tình yêu duy nhất!”

“Cậu xác định?” Tưởng Thanh Dung vẫn không tin. Khi tình yêu đến không thể dùng cách bình thường để suy xét, căn bản không có khả năng chống cực, sao Lâm Đức Bân có thể tự tin sẽ không thích một người khác?

“Xác định.”

Nhìn vào mắt Lâm Đức Bân, Tưởng Thanh Dung không tìm được một tia dao động, Lâm Đức Bân thật sự đang dùng cả đời để hứa hẹn hai chữ này. Cậu không biết tự tin của Lâm Đức Bân có từ đâu, nhưng cậu tin…

Tất cả hoảng loạn, bất an, đều bị ánh mắt kiên định của cậu ấy an ủi, tâm tình Tưởng Thanh Dung bỗng dễ chịu hơn.

“Tự tin của cậu có từ đâu? Nói nhiều như vậy cũng không sợ bị sét đánh.” Tưởng Thanh Dung véo má Lâm Đức Bân, cười nói.

“Tự tin của tớ chính là cậu, đồ ngốc.”

“— tớ?” Tưởng Thanh Dung không giải thích được.

“Bởi vì ngoài tớ ra cậu sẽ không yêu một ai khác nữa, đó là lý do tớ cũng sẽ không thích người khác.”

Cầm tay Tưởng Thanh Dung đưa đến bên môi hôn, ừ, hôm nào đấy nên đi mua nhân, ngón tay trơ trụi thế này quá đơn điệu, “Tớ đã sớm nói rồi, cậu yêu tớ bao nhiêu tớ sẽ đáp lại bằng ấy. Cậu cho tớ tình yêu duy nhất, tớ sẽ trả lại cậu tình yêu duy nhất.”

Tưởng Thanh Dung đột nhiên phát hiện bất an của mình sai lầm nhiều thế nào!

Một hồi tử vong ngoài ý muốn khiến cậu triệt để phân rõ giới tuyến với đời trước. Cậu không còn là Tưởng Thanh Dung lúc ban đầu nữa, quỹ đạo cuộc đời cậu xảy ra biến hóa vô cùng. Theo hiệu ứng hồ điệp, thay đổi không chỉ là chính cậu, ngay cả Lâm Đức Bân cũng cùng thay đổi. Cậu không thể nào tưởng tượng được Lâm Đức Bân đời trước sẽ trở thành người đồng tính luyến ái giống cậu, nhưng bây giờ cậu với Lâm Đức Bân bên nhau gần ba năm, dù là cậu hay Lâm Đức Bân, đều không có nửa phần bất mãn với quan hệ như vậy.

Người mà kiếp trước chỉ có thể để thật sâu trong lòng tưởng niệm này, ở kiếp này đã trở thành người bên gối của cậu…

Dùng kiếp trước để ràng buộc kiếp này, Tưởng Thanh Dung nghĩ lại cũng thấy có chút buồn cười.

Đúng vậy, kiếp trước cậu chỉ là một vị khách nhỏ vừa đáng thương vừa đáng buồn ở hôn lễ, nhưng kiếp này thì khác. Từ giờ phút khi cậu lớn tiếng nói ra từ ‘thích’ với Lâm Đức Bân, cuối cùng cậu cũng từ một người qua đường giáp trong thế giới tình cảm của Lâm Đức Bân trở thành diễn viên. Những người từng là diễn viên, Hoàng Sở, Vu Na, đều trở thành vai phụ, căn bản không thể dao động được tình cảm của bọn họ.

Sinh mệnh có lại một lần, làm rất nhiều tình tiết thay đổi, cậu không nên để những người và trói buộc của kiếp trước làm chùn bước.

Tình yêu của cậu, hạnh phúc của cậu đều nằm trong lòng bàn tay cậu, chỉ cần nắm chặt tay là có thể giữ vững.

Cuối cùng Tưởng Thanh Dung vẫn không ra nước ngoài kết hôn với Lâm Đức Bân.

Cũng không phải cậu không muốn, mà là cậu cho rằng không cần thiết. Một tờ giấy hôn thú, còn là giấy hôn thú có hiệu lực pháp luật của nước ngoài, cậu thực sự không cảm thấy có ý nghĩa gì. Hôn nhân muốn gắn bó, không phải dựa vào một tờ giấy hôn thú, mà là nỗ lực với hôn nhân của hai bên. Mỗi một ngày kỷ niệm đáng để kỷ niệm Lâm Đức Bân đều nhớ, còn cẩn thận tặng quà. Điểm này khiến Tưởng Thanh Dung cảm giác được, Lâm Đức Bân cũng đang dụng tâm duy trì mối quan hệ này.

Thôi, như vậy là đủ rồi!

Mặc dù không chính thức kết hôn, nhưng hai người sau khi tốt nghiệp đại học đã nói với người nhà chuyện của bọn họ.

Tưởng Thanh Dung vốn cho rằng mẹ mình sẽ không hiểu, cậu cũng đã chuẩn bị tinh thần kháng chiến trường kỳ. Không ngờ mẹ Tương lặng yên một lúc lâu sau, chỉ hỏi Tưởng Thanh Dung một câu, “Con với cậu ấy ở bên nhau có hạnh phúc không?” Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Tưởng Thanh Dung, mẹ Tương cười nói với Tưởng Thanh Dung, “Mẹ chúc phúc con tìm được hạnh phúc của mình.”

Tất cả quá trình thuận lợi khiến Tưởng Thanh Dung không thể tin được.

“Mẹ, tại sao mẹ không phản đối bọn con?” Tưởng Thanh Dung biết, mẹ mình là một người phụ nữ Trung Quốc rất truyền thống, một danh từ như đồng tính luyến ái, trong mắt mẹ Tương không khác gì tồn tại của yêu ma. Nhưng, người mẹ tư tưởng truyền thống sao lại đơn giản đồng ý cậu với Lâm Đức Bân ở cùng nhau vậy chứ?

“Dung Dung, cha con trước khi qua đời đã từng nhiều lần nằm trên giường bệnh nói với mẹ, cha rất tiếc không thể làm bạn đến khi con lớn, yêu cầu duy nhất của người cha thất trách này chính là muốn con được sống vui vẻ. Con từ nhỏ đã hiểu chuyện, không khiến mẹ quan tâm, nhưng trước đây con biểu hiện quá trầm lặng, vui vẻ hay không cũng không biểu lộ. Mẹ nhìn ra, mấy năm nay nụ cười của con xuất hiện nhiều hơn trước, những điều này đều là người kia mang lại cho con đúng không?”

Tưởng Thanh Dung gật đầu.

“Nguyện vọng của ba con là mong con được sống vui vẻ, mà mẹ, cũng giống nguyện vọng của ba con. Nếu ở cùng người kia sẽ là hạnh phúc của con, vui vẻ của con, như vậy mẹ chân thành chúc phúc con.”

Tưởng Thanh Dung chẳng biết từ bao giờ đã rơi lệ đầy mặt. Cậu với người phụ nữ này làm mẹ con hai đời, lần đầu tiên phát hiện bà vĩ đại như vậy. Còn có cha của cậu, làm cậu chân chính cảm nhận được cái gì là công cha như núi thái sơn!

“Hôm nào dẫn người về để mẹ gặp.” Mẹ Tương cứ căn dặn mãi.

So với Tưởng Thanh Dung thuận lợi suôn sẻ, bên Lâm Đức Bân thì gà bay chó sủa hơn nhiều. Sau một phen rối loạn, Lâm Đức Bân suýt nữa bị đuổi ra khỏi nhà.

May mà em trai Lâm Đức Bân là vô gian đạo tiêu chuẩn, trong những ngày Lâm Đức Bân ầm ĩ với người nhà, mỗi ngày ngoài sáng trong tối làm công tác tư tưởng cho ba Lâm mẹ Lâm, cuối cùng khiến cha mẹ Lâm Đức Bân miễn cưỡng chấp nhận chuyện hắn come-out. Sau đó cậu em Lâm tốt nghiệp đại học thi đỗ vào một trường ở Mỹ tiếp tục học chuyên sâu, lúc đó ba Lâm mẹ Lâm đã về hưu, hai ông bà sợ con trai một mình tha hương nơi dị quốc, quyết định cùng qua Mỹ chăm sóc con trai út. Hai ông bà ở nước Mỹ nhìn thấy nhiều loại gay, les sau, lúc về nước nhìn mặt con trai lớn cũng dễ nhìn hơn nhiều. So với đám hình thù kỳ quái ở nước ngoài, người yêu đồng tính của con trai nhà mình thuận mắt hơn nhiều, nhìn xem, tuấn tú lịch sự, xứng bao nhiêu!

49.

“Bân, dậy đi.”

“Ừ… Mấy giờ rồi?” Lâm Đức Bân xoay người, vươn tay muốn với di động nhìn thời gian.

“Gần 8 giờ rồi.”

“Cái gì!?” Lâm Đức Bân bật người dậy, vội vàng cầm quần áo tròng vào người. Đồng hồ sinh học của hắn luôn chuẩn, mà dù đồng hồ sinh học thỉnh thoảng không nhạy thì điện thoại di động cũng có báo thức, sao lại ngủ quên chứ?

Nhìn người yêu như một con ruồi bay loạn, Tưởng Thanh Dung buồn cười đè Lâm Đức Bân lại, “Không cần gấp gáp, anh không ngủ quên, hôm nay là thứ bảy.”

“A —” được Tưởng Thanh Dung nhắc nhở, Lâm Đức Bân mới nhớ hôm nay là ngày nghỉ.

Chả trách chuông báo thức không kêu!

Thở phào một cái, Lâm Đức Bân ngã về giường, ai oán nói, “Thứ bảy em dậy sớm như thế làm cái gì!”

“Dậy đi.” Tưởng Thanh Dung kéo người nào đó đang định ngủ lại, “Đi với em đến một nơi.”

“Nơi nào?” Lâm Đức Bân vùi mặt vào gối, đúng chuẩn lại giường.

“Anh đừng hỏi, đi thì biết.” Kéo người từ trên giường xuống, đẩy vào phòng tắm, “Nhanh rửa mặt đi, em làm bữa sáng.”

Đi vào bếp, lấy hai cây đậu tương rửa sạch bỏ vào máy xay, chỉnh chế độ đánh sữa đậu nành. Tranh thủ lúc máy đang xay, Tưởng Thanh Dung cầm ít tiền lẻ đổi giày xuống lầu mua bữa sáng.

Vừa tốt nghiệp đại học bọn họ liền rời khỏi nhà. Căn phòng nhỏ ấm áp ban đầu kia bị đại học A thu hồi, khu nhà cũ ở đó đều phải hủy đi xây phòng học mới. Đương nhiên, bởi vì bọn họ là người sở hữu tài sản hợp pháp nên nhận được từ đại học A một khoản bồi thường vừa lòng, so với giá bọn cậu mua lúc đầu tăng gấp mấy lần.

Nhận được tiền bồi thường, thêm cả số tiền bọn họ kiếm được mấy năm làm thêm, tranh thủ lúc giá phòng chưa tăng bọn họ mua hai căn phòng ở khu chung cư tốt nhất thành phố A, một căn để ở, một căn giữ lại cho cha mẹ hai bên đến thăm thì ở.

Đời trước Tưởng Thanh Dung tốt nghiệp xong liền trở về thành phố B, luôn ở thành phố B công tác cho đến khi qua đời. Đời này, cậu muốn ở lại thành phố A, bởi vì sự nghiệp của Lâm Đức Bân ở thành phố A.

Định cư ở thành phố A, trong lòng Tưởng Thanh Dung thấy có lỗi nhất là mẹ mình. Cậu là con trai độc nhất, lại ở xa, một năm số lần gặp mẹ không được mấy, đây là điều cậu thấy thẹn với mẹ mình nhất. May mà cậu đã sớm biết, mẹ cậu vào năm thứ hai cậu tốt nghiệp đại học sẽ tìm được một người đàn ông tốt. Cha dượng là một thầy giáo phổ thông hàm hậu đàng hoàng, cũng là trung niên mất vợ, sống một mình với con gái. Cha dượng chị kế của cậu đều là người có nhân phẩm tốt, ở đời trước cậu đã cảm thấy so với chị kế cậu càng giống người ngoài hơn.

Bởi vì biết nửa đời sau của mẹ có cha dượng chị kế chăm sóc mới khiến hổ thẹn trong lòng Tưởng Thanh Dung giảm đi một chút.

Sự nghiệp của cậu hoàn toàn khác với đời trước, nhưng Lâm Đức Bân lại không kém bao nhiêu. Lúc đó tốt nghiệp đại học, hai người cũng không có dự định tiếp tục học lên cao học, thế là cùng nhau bước chân vào xã hội.

Tưởng Thanh Dung tiếp tục làm kế toán viên cao cấp, sau khi từ làm thêm chuyển thành chính thức cậu lại càng bận rộn hơn, mỗi ngày bay tới bay lui, nhắm mắt mở mắt đều là sổ sách và sổ sách, thấy con số liền choáng váng muốn nôn. Công việc của Lâm Đức Bân cũng không biến động nhiều lắm, vẫn là lập trình viên. Nhưng hắn không nhận lời mời của công ty trò chơi, mà là nhận lời vào một công ty sản xuất software nổi tiếng. Lúc Tưởng Thanh Dung thấy logo trong thư trúng tuyển của công ty kia thì không khỏi cảm thán thế sự vô thường. Đó chính là công ty Lâm Đức Bân làm việc đời trước.

Cũng như đời trước, Lâm Đức Bân không ngừng thăng tiến trong công ty, từ một lập trình viên đến trưởng phòng, đến trợ lý giám đốc, đến giám đốc. Ngay tháng trước, hắn mới nhận được quyến định — tổng giám thiết kế sản phảm. Đến lúc này, Lâm Đức Bân cuối cùng bước vào hàng quản lý cấp cao trong công ty IT nổi tiếng toàn cầu này, hoàn thành bước nhảy chức vụ thứ n.

Nói thật, khi quyết định bổ nhiệm của Lâm Đức Bân đưa xuống Tưởng Thanh Dung có vài phần hoảng hốt. Đời trước, khi cậu nói chuyện với Dương Khâm trên mạng cố ý từ chỗ cậu ta hỏi về tin tức của Lâm Đức Bân, trong đó có chuyện Lâm Đức Bân thăng chức thành tổng giám sản phẩm. Bây giờ nghĩ lại, vẫn còn cảm giác như mới ngày hôm qua.

Tưởng Thanh Dung cúi đầu day trán, cảm thấy buồn cười. Đời trước lén lút hỏi thăm tin tức của người kia, đời này lại là cậu cùng hắn ở nhà hàng tốt nhất ăn một bữa cơm đắt giá chúc hắn thăng chức.

Bây giờ cậu sẽ không xoắn xuýt chuyện kiếp trước kiếp này nữa. Những năm này cầm tay đồng hành, sớm đã mài mòn bất an, lo lắng của cậu.

Mỗi ngày tỉnh lại, bên gối có cậu ấy, còn hơn có toàn bộ thế giới!

Mang theo bánh bao mua ở quán dưới cổng, Tưởng Thanh Dung mở cửa, thấy Lâm Đức Bân đã rửa mặt xong đang ngồi cạnh bàn xem báo.

“Sữa đậu nành vẫn chưa được?”

“Chưa, chờ một chút.”

Hai người họ cũng là người bận rộn, ngày bình thường luôn vội vội vàng vàng đi làm, bữa sáng cũng là ăn qua quýt trên đường. Nhưng ngày nghỉ thì nhất định phải cùng nhau ăn một bữa sáng thật ngon, đây là ước định bất thành văn của bọn cậu.

Máy xay đậu nành vang lên mấy tiếng tít tít, Lâm Đức Bân đứng dậy lấy cốc rót sữa đậu nành, Tưởng Thanh Dung mở tủ bát lấy bát đũa, xếp bánh bao mua về vào đĩa.

“Rốt cuộc em muốn anh đi với em đến đâu?” Cắn bánh bao, Lâm Đức Bân ậm ờ nói.

“Anh đừng hỏi, đi rồi biết.” Tưởng Thanh Dung quyết bí mật đến cùng.

Ngày này cậu đã sớm đánh dấu trên lịch, còn cài cả nhắc nhở trong điện thoại. Dù biết mình chắc chắn sẽ không quên, nhưng cậu vẫn cẩn thận chuẩn bị sẵn sàng, sợ rằng không cẩn thận sẽ quên mất.

Thời gian phép thuật của cô bé lọ lem kết thúc là 12h đêm, thời gian phép thuật của Tưởng Thanh Dung cậu kết thúc, là ngày hôm nay!

“Em bảo anh đi xa đến tận đây, chỉ để uống cà phê?” Lâm Đức Bân trừng mắt nhìn quán cà phê trước mắt, tỏ vẻ vô cùng bất mãn.

“Tiramisu ở đây cũng được lắm, có muốn thử xem thế nào không?” Tưởng Thanh Dung hòa nhã nói.

“Không muốn, khó ăn muốn chết.”

Tưởng Thanh Dung bật cười, vẫn gọi phục vụ lấy hai phần bánh gato.

Kiểu quán cà phê mở trong khách sạn năm sao, ngoài đắt ra thì đúng là chẳng có gì đặc sắc. Nhưng ở đây cũng là nơi giết thời gian lý tưởng nhất.

“Ngồi với em một lúc, được không? Một lúc thôi!”

Sắc mặt Lâm Đức Bân dịu đi, “Có tâm sự à?”

“Ừ!” Tưởng Thanh Dung khẽ ừ một tiếng, “Rất nhiều năm về trước, một người rất quan trọng đã qua đời vào hôm nay, em có hơi nhớ cậu ấy.”

Lâm Đức Bân nắm tay Tưởng Thanh Dung trong tay mình, cho cậu sự an ủi không lời.

“Cảm ơn!”

Tưởng Thanh Dung thấy mũi cay cay, chớp mắt hai cái mới nén được nước mắt.

Ở đây không thay đổi, so với lúc vẫn giống như in, ngay cả bóng cây xanh biếc rợp bóng cậu dùng để trốn cũng như trong trí nhớ. Khi đó, cậu cũng ngồi ở vị trí này, thấp thỏm bất an đợi xe hoa đến…

Qua ngày hôm nay, hành trình sống lại của cậu đã đi xong. Bắt đầu từ ngày mai, đều là tương lai xa lạ không ai biết. Cậu sẽ không còn biết cổ phiếu nào sẽ tăng cổ phiếu nào sẽ giảm, không biết khủng hoảng tài chính sẽ đến lúc nào, không biết công ty nào sẽ phá sản công ty nào sẽ vùng lên…

Những thông tin biết trước này, đã giúp cậu trong quá khứ kiếm được không ít tiền, cũng khiến sự nghiệp của cậu xuôi chèo mát mái, thành tựu không kém Lâm Đức Bân. Nhưng, bàn tay vàng của cậu từ ngày hôm nay đã kết thúc, ông trời muốn thu lại rồi!

May mà, bàn tay vàng không còn, người nọ vẫn còn. Chỉ cần có cậu ấy ở bên, chuyện gì cậu cũng có thể không quan tâm!

Nắm lại bàn tay dày rộng kia, Tưởng Thanh Dung nói lại lần nữa, “Cảm ơn!”

Cảm ơn anh luôn ở bên em!

Tay bị nắm phát đau, “Đồ ngốc, nói cảm ơn cái gì.”

Tưởng Thanh Dung cười cười, vừa muốn nói chuyện —

!!

Cửa đột nhiên vang lên tiếng pháo nổ, thu hút tất cả ánh mắt của khách hàng trong quán cà phê.

“Hả?” Lâm Đức Bân híp mắt kêu lên ngạc nhiên.

Tưởng Thanh Dung cũng chấn kinh không nói nên lời.

Giấy vụn màu sắc rực rỡ bay đầy trời theo tiếng pháo nổ, một đám người vây quanh hai người đi vào khách sạn.

Hà Dung Dung!!!

Tưởng Thanh Dung chỉ liếc mắt nhìn đã nhận ra cô gái kia là ai.

Vẫn là bộ váy cưới cúp ngực màu trắng năm ấy, vẫn là khuôn mặt cô dâu trang điểm tinh xảo kia, vẫn là vương miện hoa lệ phức tạp, Hà Dung Dung hoàn toàn trùng hợp với hình dạng trong trí nhớ. Bất đồng duy nhất, là chú rể bên cạnh cô dậu, từ Lâm Đức Bân đổi thành một người đàn ông cao lớn đẹp trai khác.

“Đây không phải tiểu thư Hà gia ư?”

“Anh biết cô ấy?” Nghe thấy Lâm Đức Bân lầm bầm nói vậy, Tưởng Thanh Dung quay phắt đầu lại.

Hai người này quen biết từ lúc nào, sao cậu không biết?

“Biết chứ! Có mấy sản phẩm của công ty cô ấy dùng phần mềm thiết kế của công ty anh, cũng qua lại với cô ấy mấy lần, nhưng cũng không quen thân.” Lâm Đức Bân thành thật nói.

“Cô ấy — có ý với anh không?”

“Anh xin em đấy, người ta giờ đã kết hôn rồi, sao còn có ý với anh chứ.” Tức giận xỉa trán Tưởng Thanh Dung, Lâm Đức Bân vô cùng bất đắc dĩ với bình dấm chua to tướng luôn đột nhiên xuất hiện của Tưởng Thanh Dung.

“Khó nói…”

Theo tuổi tác tăng dần, thu nhập gia đình cũng tương đối, mị lực của Lâm Đức Bân cứ tăng lên hàng năm, oanh oanh yến yến bên người càng như điên cuồng. Nếu không phải tin tưởng sự chung thủy của Lâm Đức Bân, chắc Tưởng Thanh Dung đã đánh một dây xích trói người bên mình rồi.

Đương nhiên nếu Hà Dung Dung kiên nhẫn theo đuổi Lâm Đức Bân, chứng minh Lâm Đức Bân phù hợp với thẩm mỹ của cô ta. Đời này vẫn gặp, sao lại không làm gì?

“Em không nhìn xem, chồng người ta đẹp trai muốn đổ mấy con phố, sao lại để ý anh chứ.” Để loại bỏ nghi ngờ của Tưởng Thanh Dung, Lâm Đức Bân hiếm thấy tự hạ mình.

“Ừ, nói cũng đúng, quả thực rất đẹp trai.” Tưởng Thanh Dung nhìn chăm chú chú rể mấy lần, quả nhiên cao ráo đẹp trai. Nói bỏ xa Lâm Đức Bân mấy con phố thì hơi khoa trương, nhưng cũng không thua kém Lâm Đức Bân.

Ha ha, không thể không nói ánh mắt một người quả nhiên khá tương tự, hai người chồng Hà Dung Dung chọn, đều là cùng một loại hình.

“Này, em quá đáng rồi đấy.” Lâm Đức Bân xoay mặt Tưởng Thanh Dung lại, “Ngay trước mặt anh khen người đàn ông khác lớn lên đẹp trai, buổi tối muốn đau mông có phải không?”

“Anh nhỏ giọng chút đi.” Tưởng Thanh Dung vội vàng giơ tay bịt miệng Lâm Đức Bân. Da mặt cậu mỏng, không giống người nào đó có thể trước mặt mọi người thản nhiên nói chuyện giường chiếu.

“Nói, anh đẹp trai hay hắn đẹp trai?” Người nào đó vẫn bám riết không tha.

“Anh đẹp trai anh đẹp trai, anh đẹp trai vô cùng.” Tưởng Thanh Dung đầu hàng.

Bên này Tưởng Thanh Dung đang vuốt lông con mèo xù lông nhà mình, trong đám người bên kia đột nhiên có người gọi to một tiếng, sau đó có người hướng về phía quán cà phê bên này ngoắc tay.

! Keng!

Cách đó không xa vang lên tiếng chén đĩa va chạm giòn tan, khiến Tưởng Thanh Dung quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy cách bọn họ khoảng ba bàn, một người đàn ông hốt hoảng đứng lên, nở một nụ cười cứng đờ với người đang vẫy. Sau đó người vẫy chạy tới nói với anh ta hai câu liền kéo người đàn ông đi về phía cô dâu chú rể. Người đàn ông dường như quen biết chú rể, qua đó nói chuyện với nhau vài câu rồi theo mọi người vào thang máy, biến mất trong tầm mắt Tưởng Thanh Dung.

Đây, đây là chuyện gì vậy? Tưởng Thanh Dung nhìn dáng người đàn ông biến mất sau cánh cửa thang máy, cả người choáng váng!

— sao một màn này lại quen thuộc như thế?

“Phục vụ, tính tiền.” Lâm Đức Bân nổi giận đùng đùng ném mấy tờ tiền xuống bàn, không đợi thối tiền lẻ đã lôi Tưởng Thanh Dung đi ra ngoài, “Hôm nay gan em lớn bằng trời rồi đấy, khen người đàn ông khác đẹp trai thì thôi, còn nhìn chằm chằm người đàn ông khác mắt cũng không chớp. Hừ, xấu mù, có gì mà nhìn, về nhà anh cho em nhìn đủ.”

Tưởng Thanh Dung dần phát hiện hành vi của mình khiến Lâm Đức Bân đánh đổ bình dấm chua, “Anh hiểu lầm rồi.”

“Em chỉ cảm thấy người đó rất giống một người bạn của em.”

“Bạn em anh biết hết, không có ai có dáng dấp như người kia hết.”

Tưởng Thanh Dung không kìm được khẽ cong khóe miệng, “Bân, em yêu anh.”

Người yêu ở chung hơn mười năm còn vì mình nhìn người đàn ông khác mấy lần mà ghen, Tưởng Thanh Dung chỉ nghĩ tim cũng thấy mềm nhũn.

Lâm Đức Bân dừng bước, “Thật sự chỉ là bạn em?”

“Em yêu anh, chỉ yêu anh.”

Câu trả lời không liên quan lại làm Lâm Đức Bân cười tươi rói, “Anh cũng yêu em.”

Quay đầu nhìn cửa khách sạn, Tưởng Thanh Dung còn có thể thấy tấm bảng đám cưới xx trưng bày trước cửa. Cậu không biết, người đàn ông bị kéo đi tham gia hôn lễ kia có một cố sự khác không, cậu chỉ biết là, cố sự sống lại của cậu bắt đầu vào ngày hôm nay của rất lâu trước đây, cũng kết thúc trọn vẹn vào hôm nay. Cậu dùng sinh mệnh có lại một lần, đổi lấy tình yêu.

“Đi, xem xong rồi.”

“Ừ!”

Tưởng Thanh Dung thầm nói với người đàn ông kia trong lòng, nếu thật sự thích người ấy nhất định phải lớn tiếng nói cho người ta biết. Đây là đạo lý cậu dùng tính mạng để hiểu được.

Thật may vì ông trời cho cậu cơ hội làm lại lần nữa, để tình yêu của cậu có thể đơm hóa kết trái.

Ở góc độ Lâm Đức Bân không nhìn thấy, Tưởng Thanh Dung vẫy tay với đằng sau – tạm biệt, quá khứ của cậu. Bắt đầu từ ngày mai, cậu mở đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Nhân sinh trong tương lai của cậu, có Lâm Đức Bân làm bạn, rất hạnh phúc rất thỏa mãn!!

Hết

32 thoughts on “Yêu tôi xin hãy nói – Chương 47-49

  1. Hết rồi. Hết rồi. Tạm biệt tiểu Thanh, tạm biệt tiểu Bân dễ xương OAO chúc hai người hạnh phúc mãi về sau hén =)))) btw, CÁM ƠN EDITOR ĐÃ EIDT TRUYỆN Ạ!!!

  2. haiz, đúng là trọng sinh, mọi chuyện trong tay mình, lo sợ được mất chi bằng trân trọng hiện tại

    cảm ơn bạn đã dành tgian edit truyện nha !

  3. Tiếc là ko có phiên ngoại, chưa gì đã phải tạm biệt Tiểu Dung với Tiểu Bân rồi 😓 cảm ơn chủ nhà đã edit bộ này🙂

  4. Hay quá, trời ơi đọc tới gần cuối chap 47 em hú hồn luôn cứ tưởng Dung Dung lại bị số trời đè lần nữa, may mà cuối cùng là chồng đè😥 (Y)

  5. đọc truyện 1 lèo hay ơi là hay mà mình thắc mắc vụ chị Vu Na đã nói gì mà khiến anh Dung lo lắng quắn quéo lên vậy???

  6. Truyện hay lădm lắm lắm lắm luôn ấy >< s mà hay thế này dù có sai chính tả hơi nhìu nhưng k ảnh hưởng :v :v :v
    Đa tạ chủ nhà , ước chi có hệ liệt nhỉ chắc hay lắm á haizz
    Ngày mới vui vẻ😀

  7. hơ hơ gơ, bạn Hà Dung Dung số đen tóa ~
    nói chung chúc mừng nàng lại lấp đc thêm một hố rồi. *bắn hoa* *bắn hòa*
    p.s: mà nàng ey~ chap 48 bị sai chính tả rùi. “trung thủy” -> “chung thủy” chứ nàng ~

  8. Cái kết quá viên mãn quá tuyệt vời luôn. Chỉ hi vọng người đàn ông kua không gặp phải sai lầm như em kiếp trước~~~
    Cảm ơn nàng đã làm truyện này. Tuyệt cú mèo luôn~~

  9. sao ta mắc cười đoạn cuối quá, chị Dung Dung này phải đổi chồng xoành xoạch vì thụ trọng sinh mất thôi =)))))
    hờ hờ cám ơn chủ nhà edit *muah*

  10. vâng,ýnghĩ hiện lên đtiên lúc đọc đến.đoạn kia là :Hà tiểu thư,bát tự của ng làm sao vậy
    cảm ơn nàng edit a:]]]]

  11. đến phần cuối này mà còn lấy thêm nước mắt của người ta..TT^TT.
    thôi..nói chung là rất hay đó, một lần nữa cảm ơn chủ nhà…^_^

  12. Truyện cuối cùng của năm cũ cũng như truyện đầu tiên của năm mới =]]] Kết thúc và khởi đầu ko tệ ha❤ Nói chung thích truyện của nhà chị lắm lắm lắm cơ❤❤❤ Năm mới vui vẻ

  13. deadline ngặp đầu mà vẫn ráng đọc cho hết ! thanks chủ nhà vô cùng tận ! mình cảm thất tinh thần được xoa dịu và năng niu ! hi hi một câu nói thích thôi ! tưởng chừng như rất dễ nhưng khó vô cùng !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s