Quay tay? Hãy cẩn thận! – Chương 46-48


Chương 46.

Bởi ngồi trước mặt là một người đàn ông xa lạ nên tiếp đó cuộc nói chuyện của tổ bốn người trong ký túc xá cũng đổi chủ đề, từ Chiến Hồn chuyển sang đoàn đội.

Mạnh Sảng nói: “Ông có thể ở đoàn một, đoàn này rất khá đấy. Còn có bọn Trương Bác Văn nâng đỡ. Dù sao tui không định đánh phó bản, cảm giác rất là mệt, chẳng thà chạy đi giết người. Hơn nữa lúc trước đi đánh một phó bản, lúc đó hai người trong đội mắng làm tui không dám vào phó bản nữa, ha ha ha ha.”

Từ Minh: “… Ai vậy? Anh em mắng lại cho ông!”

Mạnh Sảng: “… Được rồi, ai còn nhớ tên họ chớ? Hơn nữa, phó bản lớn dường như rất thử thách thao tác với kinh nghiệm người chơi, nếu đánh nhau thì không cần phiền toái như vậy, trực tiếp một bộ kỹ năng thả ra không phải địch chết thì là ta mất mạng!”

Từ Minh: “…”

Từ Minh bó tay: “Thực ra thao tác của tui cũng rất kém mà.”

Trương Khải Siêu nói: “Sao lại thế, tui cảm thấy cũng không chênh lệch nhiều. Ông không biết đâu, trước đây tui gặp một cô gái, thao tác đó… quả thực không biết nói thế nào, nếu ông mắng thẳng vào mặt người ta sẽ khóc sướt mướt nói ông bắt nạt cô ta… Tui… Lúc ấy khổ muốn chết ông biết không?”

Nghe vậy, Từ Minh với Mạnh Sảng đều bật cười.

Người đàn ông ngồi bên cạnh đột nhiên mở miệng hỏi: “Các cậu đang chơi game gì?”

Từ Minh hơi sửng sốt: “Ắc… Là Thịnh Thế.”

Người đàn ông giật mình: “Tôi cũng đang chơi game kia, cậu chơi khu nào?”

Từ Minh: “…” Đây… Đây là đang làm quen với mình ư! Từ lúc ông đây chào đời đến nay! Cuối cùng có một người đàn ông đẹp trai làm quen với mình rồi! Vừa nghĩ vậy, Từ Minh lập tức blabla khai hết toàn bộ thông tin của mình.

Người đàn ông: “… Cậu là Bé Loli?”

“Hắc hắc.” Mặt Từ Minh đỏ lên, “Bởi acc nữ dù tay tàn cũng sẽ không bị bạn chơi mắng.”

“À…” Người đàn ông im lặng một hồi.

Từ Minh thấy bầu không khí hơi xấu hổ, liền thuận miệng hỏi: “Anh ở khu nào?”

Người đàn ông nói đầy thâm ý: “Cùng một khu với cậu.”

Tổ bốn người ký túc xá đều thoáng kinh ngạc, Trương Khải Siêu tiếp lời: “Ồ, thế thì hay quá còn gì, sau này có thể chơi với nhau, ID của anh là gì?”

Điện thoại người đàn ông đột nhiên vang lên, hắn ra hiệu xin lỗi sau đó đứng dậy: “Trong nhà có việc tìm tôi, tôi đi trước. ID của cậu tôi nhớ rồi, sau này rảnh thì tìm cậu chơi.”

Từ Minh nói: “Được.”

Sau khi dõi mắt nhìn người đàn ông đi rồi, tổ bốn người ký túc xá nhìn thoáng qua nhau.

Mạnh Sảng nháy nháy mắt: “Tui vừa nhìn thấy… đó là tiếng chuông mạc định của anh ta… Sao anh ta đoán được trong nhà có việc tìm mình?”

Ba người còn lại: “…”

Từ Minh thở dài: “Được rồi, dù sao nhìn cách ăn mặc của anh ta cũng không giống người có thể chơi với một đám sinh viên nghèo chúng ta.”

Mạnh Sảng: “… Ông nghèo à?”

Từ Minh: “… Nghèo kiết xác được không!”

Trương Khải Siêu: “Tôi cảm thấy ông rất không có tư cách nói những lời này…”

Từ Minh: “…”

Không để ý trêu chọc của đám bạn, Từ Minh lại thoáng nhìn hướng người đàn ông bỏ đi, trong lòng đột nhiên cảm thấy căng thẳng khó hiểu. Thế này là sao? Từ Minh sờ lên ngực, hít một hơi thật sâu, nhưng tim đập càng lúc càng nhanh.

Chẳng lẽ là… Mình…

Nhất. kiến. chung. tình rồi!!!

Bên cạnh, Mạnh Sảng chỉ chỉ Từ Minh, chép miệng với hai người khác.

Bên kia, Trương Bác Văn vừa về đến nhà liền bị tha lên giường, giãy giụa không có kết quả chỉ đành thành thật khai báo hành trình một ngày của mình. Sau khi nghe thấy Trương Bác Văn nói cậu với mấy người Từ Minh đến quán giải khát nói chuyện phiếm, Vương Cảnh Ngôn híp mắt: “Không phải đã bảo em tránh xa cậu ta rồi à?”

Vương Cảnh Ngôn không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới Vương Cảnh Ngôn liền nghĩ rằng Vương Cảnh Ngôn đang ghen tị, lập tức tâm tình nhảy nhót: “Sao vậy? Em với cậu ấy là bạn rất thân đó ~ sao không thể gặp nhau?”

Vương Cảnh Ngôn hừ lạnh: “Ai biết trong lòng cậu ta nghĩ gì khi kết bạn với em.”

Trương Bác Văn: “… Anh nhìn cái vẻ mặt viết rành rành ‘tôi là tiểu thụ’ kia của Từ Minh! Còn chưa đủ cảm giác an toàn à!”

Vương Cảnh Ngôn: “… Nói cũng đúng.”

Chương 47.

Thời gian cứ thường thường trôi qua, thành viên đoàn một có Bé Ngốc Nghếch Bạch đại thần Chiến Hồn với Người Ta Là Bé Loli, ngoài việc hơi náo nhiệt chút, hiệu suất chút, thực ra cũng không có gì khác.

Chỉ là bang chủ bang này dường như…

Luôn bám riết lấy Vương Cảnh Ngôn.

Lúc mới đầu còn chưa mấy rõ ràng, nhưng về sau quả thực làm người ta tức lộn ruột! Mỗi lần Bạch đại thần ngươi nông ta nông, ‘hẹn hò’ ở địa đồ với Bé Ngốc Nghếch, cái cô bang chủ tên Hoa Chi Hiểu kia sẽ hô tên Bạch đại thần trong bang phái, hết hỏi các loại vấn đề, lại y như chụp non nép vào người, lại nói chuyện có đường gợn sóng.

Điều này khiến Trương Bác Văn cảm thấy khó chịu, mà cùng khó chịu còn có Từ Minh.

Mấy ngày nay không biết có chuyện gì mà Chiến Hồn vẫn đối xử với cậu rất tốt đột nhiên đổi thái độ, gấp rút xác định quan hệ yêu đương với đệ nhất mỹ nhân trong bang – Run Lẩy Bẩy.

Điều này với Từ Minh quả là sấm sét giữa trời quang.

Cậu vẫn có hảo cảm với Chiến Hồn, hơn nữa Chiến Hồn cũng luôn nói chuyện với cậu, vừa có đá cao cấp, thảo dược cao cấp hay cái gì đó cũng đều cho Từ Minh giữ. Nên với việc Chiến Hồn đột nhiên thay đổi thái độ, Từ Minh tỏ vẻ đây là phá hoại à!

Mà bên kia biện pháp giải quyết của Trương Bác Văn là hung dữ nói với Vương Cảnh Ngôn: “Anh nói với hoa chi hiểu một câu! Thì một ngày anh đừng hòng bò lên giường tui!”

Thế là… Kênh bang phái xuất hiện một màn như sau.

【 bang phái 】 Hoa Chi Hiểu: Bạch đại thần ~~ đại thần ~~ xin hỏi nếu em muốn nâng cao lực công kích của mình thì làm thế nào? Em muốn làm một DPS…

【 bang phái 】 Bạch Cảnh Tịch: uống ít dược, thêm lực công kích căn bản và nguyên khí, trang bị cũng phải phối hợp tốt một chút, phá phòng thủ không thể thiếu.

【 bang phái 】 Bé Ngốc Nghếch: một ngày, hừ hừ.

【 bang phái 】 Bạch Cảnh Tịch: … Vợ ơi anh sai rồi!

【 bang phái 】 Bé Ngốc Nghếch: ┌(┘^└)┐

【 bang phái 】 Hoa Chi Hiểu: em gái Ngốc Nghếch không nên như vậy, cho mượn tình nhân của em dùng một lát, xong việc chị nhất định sẽ trả lại.

【 bang phái 】 Bé Ngốc Nghếch: … Anh ấy là của tôi! Hơn nữa, anh ấy không phải tình nhân của tôi, là chồng! == đến nữa chúng tôi sẽ đi đăng ký.

Vương Cảnh Ngôn ngồi bên cạnh Trương Bác Văn quay đầu, hôn chụt một cái lên mặt Trương Bác Văn. Trương Bác Văn đỏ mặt, vẻ mặt nghiêm trang véo lỗ tai Vương Cảnh Ngôn: “Từ đầu tui đã nói với anh thế nào? Bảo anh đừng có nói chuyện với hoa chi hiểu, anh còn nói!”

Vương Cảnh Ngôn lập tức cầu xin tha thứ: “Anh sai rồi, sau này không bao giờ nói chuyện với cô ta nữa! Vợ ơi nhẹ thôi!”

“Thế thì còn được.” Trương Bác Văn hài lòng, bỏ qua Vương Cảnh Ngôn luôn gọi mình là vợ ơi lại bắt đầu tức giận nói: “Hừ, em thấy hoa chi hiểu này chắc chắn có ý với anh, trước đây mỗi lần đi ngắm cảnh chụp ảnh với anh cô ta đều nhảy ra quấy rối, không phải luôn bám theo chúng ta làm trong mỗi bức ảnh đều có cô ta thì là ở trong bang nói có công chuyện muốn tìm anh. Tìm em gái anh ấy, công chuyện mỗi ngày không dứt, nào có nhiều công chuyện như vậy! Hơn nữa chẳng lẽ cô ta quên mất phó bang chủ Run rẩy trong gió rồi à! Trước đây Run lẩy bẩy còn cố ý M em, nói hoa chi hiểu luôn nói xấu sau lưng em!”

Nhìn Trương Bác Văn mặt đỏ phừng phừng, Vương Cảnh Ngôn không nhịn được cười: “Cô ấy thích anh, anh không thích cô ấy là được chứ gì. Em yên tâm đi, anh chỉ thích một mình em.”

Trương Bác Văn hừ một tiếng, hôn hít với Vương Cảnh Ngôn một lúc, không chơi game nữa mà ườn người lăn lộn trên giường: “Mấy hôm nữa đi thăm bố mẹ em đi, em giới thiệu họ với anh.”

Vương Cảnh Ngôn sửng sốt: “Bố mẹ em… đồng ý em thế này à?”

Trương Bác Văn khoát tay: “Đồng ý mà, trước đây come-out rồi.” Nói đến đây động tác của Trương Bác Văn đột nhiên khựng lại, “Đã lâu em chưa gặp họ rồi, không dám đi sợ bị mắng là một lý do, mẹ em luôn khuyên em tìm một người ổn định cũng là một lý do…”

Trương Bác Văn đẩy Vương Cảnh Ngôn, im lặng một lúc mới nhỏ giọng nói: “Hồi trước lúc chưa biết anh em không hề đi tìm đàn ông cũng là vì mẹ em nói, muốn em giữ mình trong sạch.”

Vương Cảnh Ngôn: “… Cho nên em chỉ một mình quay tay với máy tính à?”

Trương Bác Văn: “!!!”

Trương Bác Văn chấn kinh rồi: “Anh anh anh… Sao anh biết!”

Vương Cảnh Ngôn: “…”

☆, Chương 48.

Sáng sớm Trương Bác Văn đã chau chuốt bản thân chỉnh tề liền giục Vương Cảnh Ngôn nhanh rời giường.

Mấy hôm trước Trương Bác Văn nói muốn đến thăm cha mẹ mình, vì đề phòng mình sẽ vì những khác mà quên mất nên từ sáng sớm đã lên kế hoạch hôm nay đi, còn cố ý đặt chuông nhắc nhở. Vương Cảnh Ngôn cả người trần truồng không mặc gì ngồi dậy: “Sớm vậy? Không phải gọi điện nói buổi tối à?”

Trương Bác Văn khẽ ho hai tiếng: “Lát nữa phải ra ngoài mua quần áo, hơn nữa đã rất lâu em chưa mua gì cho bố mẹ rồi, đương nhiên phải cẩn thận chọn lựa.”

“Thì ra là thế.” Vương Cảnh Ngôn vừa đánh răng vừa ậm ừ nói.

Trương Bác Văn vẫn đang hưng phấn, đứng trước tủ quần áo lựa tới lựa lui, suy nghĩ nên mặc cái gì đến gặp cha mẹ nên hoàn toàn không chú ý Vương Cảnh Ngôn ở trong phòng tắm rất lâu mới đi ra. Đợi đến lúc Vương Cảnh Ngôn đi ra thì vành mắt của anh hơi đỏ, trong tay còn cầm một tấm thẻ, anh đến bên cạnh Trương Bác Văn ôm người vào lòng mình, hai tay nắm chặt như sợ Trương Bác Văn sẽ bay đi mất: “Tuy bình thường anh không đi làm nhưng ở trên mạng ít nhiều cũng kiếm được ít tiền, nếu gặp bố mẹ em vậy dùng tiền của anh mua đồ cho họ đi.”

Trương Bác Văn kinh ngạc quay đầu nhìn Vương Cảnh Ngôn, sau đó không nhịn được xoay người hôn chụt một cái lên mặt Vương Cảnh Ngôn.

Trương Bác Văn tựa đầu lên vai Vương Cảnh Ngôn, cười nói: “Không ngờ anh lại nghĩ nhiều như vậy, nhưng nếu em muốn mua nhất định sẽ mua rất nhiều, trong thẻ của anh có bao nhiêu tiền?” Nói xong, cậu huých huých Vương Cảnh Ngôn, “Đừng để lúc đấy không đủ tiền lại mất mặt…”

Vương Cảnh Ngôn bó tay: “Mấy vạn thì phải.”

Trương Bác Văn: “… Anh ở trên mạng làm cái gì vậy?”

Vương Cảnh Ngôn tiếp tục bó tay: “Tới giờ đều dựa vào game kiếm tiền. Acc Bạch Cảnh Tịch kia kiếm tiền rất nhanh, hơn nữa ngoài tài khoản này anh còn có những acc khác, nhưng cũng không hay lên nên không nói cho em biết.”

Trương Bác Văn: “…” Cậu nghĩ nghĩ thì thấy hình như đúng là thế thật. Chỉ riêng tiền kiếm được trong game có thể đổi thành tiền thật cũng phải có mấy ngàn, hơn nữa bình thường một mình đánh boss rơi ra các loại tài liệu cực phẩm, bán đi cũng có thể được mấy vạn… Mà Vương Cảnh Ngôn dựa vào thao tác xuất thần nhập hóa kia, acc trong tay gần như không có nhu cầu gì, anh căn bản không cần trang bị gì thì cũng cần tốn tiền, đây quả thực là… Mua bán nhiều lãi không lỗ!

“Không ngờ anh đảm đang như thế…” Trương Bác Văn không khỏi khích lệ, để ban thưởng còn hôn Vương Cảnh Ngôn một cái.

Vương Cảnh Ngôn cong khóe miệng, chỉ là khóe mắt hiện ra vẻ mỏi mệt: “Tiểu Văn, có một việc anh giấu diếm em đã lâu.”

Trương Bác Văn sững sờ: “Cái gì?”

Vương Cảnh Ngôn nói: “Là liên quan đến thân thế của anh.”

Trương Bác Văn: “… Thế là thế nào, chẳng lẽ em là kẻ thù giết cha của anh à?”

“Không phải vậy.” Vương Cảnh Ngôn cười khổ, “Trước đây vẫn không nói với em chỉ vì sợ em sẽ không chấp nhận được. Chẳng lẽ em không thấy tò mò à? Anh… Sao có thể trong tình huống có bảo vệ tiểu khu, lại trắng trợn nửa đêm đột nhập vào nhà em như vậy…”

Trương Bác Văn hơi khựng lại: “Cũng có hơi nghi ngờ, nhưng em cảm thấy chuyện này cũng không là gì hết… Dù anh có thể là tên trộm với em cướp sắc nọ kia em cũng sẽ không để ý, cùng lắm thì sau này em đi làm rồi cố gắng nuôi anh chứ sao. Hơn nữa, nhìn anh trong game lợi hại như vậy, cảm giác em cũng có thể dựa vào anh nuôi nữa ~”

“Không phải như thế.” Vương Cảnh Ngôn lắc đầu, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Hai người đều không nói gì, bởi vì đứng gần hai bên đều có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.

Trong phòng im lặng, tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường càng trở nên rõ ràng.

“Anh không phải ăn trộm, cũng không phải nửa đêm bò lên cửa sổ nhà em, anh ở trong nhà em là vì anh vốn là một thành viên trong căn nhà này.” Vương Cảnh Ngôn nói xong như thở dài một hơi, nhìn vào Trương Bác Văn, “Anh sống ở bên cạnh em rất nhiều năm.”

Trương Bác Văn: “!! Cmn anh đừng có đùa, một người đàn ông sống bên cạnh em mấy năm mà em lại không biết?”

“Em đương nhiên không biết, người bình thường sao có thể nghĩ đến chuyện không thể tưởng tượng như vậy.”

“Chuyện gì?”

“Anh… Anh kỳ thực… Là cái máy tính em dùng năm đó.”

11 thoughts on “Quay tay? Hãy cẩn thận! – Chương 46-48

  1. 😮
    Tui thậm chí đã nghĩ đến người ngoài hành tinh, ma……nhưng mà, nhưng mà…MÁY TÍNH?!!!!!
    Đây là cái thể loại gì vậy???o_O

  2. “chụp non nép vào người” => chim?
    “tiếng chuông mạc định”
    “Vương Cảnh Ngôn không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới Vương Cảnh Ngôn liền nghĩ rằng Vương Cảnh Ngôn đang ghen tị”

    check lỗi nhé :3

  3. Em xin lỗi nhưng đọc đến câu cuối em đã kiềm lòng ko đậu mà phun ra 1 chữ “đệt” =)) huhu, hên mà em ko uống nước (T v T) em rất rất mong chương mới ạ (^-^)/

  4. Lúc đầu cũng nghi thật. Vì cái cảnh đập mt hủy thi diệt tích của anh không khác gì nàng tiên ốc cả. Hóng chap mới của chủ nhà

  5. Mới nghe đá thành tinh, đàn thành tinh tu luyện ngàn năm mà thành, giờ mới biết máy tính tu luyện thành tinh do ngắm em nó qwerty

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s