Quay tay? Hãy cẩn thận – Chương 21-22


☆, Chương 21:

Với chuyện Bạch đại thần không nói một tiếng đã logout Trương Bác Văn cũng không nghĩ nhiều. Cậu cảm thấy, có lẽ Bạch đại thần phải đi nấu cơm cho bạn gái anh ta, cũng như Vương Cảnh Ngôn đang làm. Nghĩ đến đây Trương Bác Văn thấy trong lòng mình hạnh phúc, còn không nhịn được cho trí tưởng tượng bay cao bay xa về tương lai tốt đẹp của mình, rồi mới hí hửng nói với Từ Minh: tui đi chơi với chồng. Sau đó liền logout.

Tổ bốn người ở ký túc xá vẫn đang online trợn mắt há mồm, đồng loạt gào lên: đây là yêu đương thắm thiết trong truyền thuyết ah yêu đương thắm thiết, những ngày độc thân của chúng ta khi nào mới kết thúc!

Song không muốn theo chân Trương Bác Văn, lại thêm chênh lệch cấp bậc giữa mấy người, tổ bốn người vẫn không logout mà tiếp tục cần cù vất vả thăng cấp đánh trang bị. Vì một tương lai có thể cùng chơi với Bé Ngốc Nghếch và Bạch đại thần.

Trong bếp, Trương Bác Văn nhìn dáng vẻ hiền lành nấu cơm của Vương Cảnh Ngôn mà không khỏi chảy nước miếng.

Kỳ thật đến lúc này cậu đã nhìn Vương Cảnh Ngôn ngày càng thuận mắt, mà một người luôn có phần cơ khát như cậu khi nhìn mặt Vương Cảnh Ngôn cũng rục rịch dục vọng, chỉ là… Hai người mới biết nhau chưa được mấy ngày, hơn nữa lúc trước còn bảo sẽ không chủ động, giờ lại đổi ý… Có thế nào Trương Bác Văn cũng không bỏ được mặt mũi. Hết cách, Trương Bác Văn chỉ có thể lén lút YY vài cái trong lòng rồi mới chủ động vào bếp bưng cái bát lấy đôi đũa linh tinh.

“Không chờ được?” Mắt Vương Cảnh Ngôn thật dịu dàng, mà ánh mắt nhìn Trương Bác Văn lại vô cùng yêu chiều, hơn nữa lúc ấy trong đầu Trương Bác Văn đang nghĩ mấy thứ không lành mạnh, hiện giờ đột nhiên lại nghe thấy Vương Cảnh Ngôn hỏi mình có phải không chờ được không…

Trương Bác Văn nuốt nước miếng, mắt vẫn nhìn Vương Cảnh Ngôn: “Có một chút…”

“Đừng vội, ăn được ngay thôi.” Vương Cảnh Ngôn nói rồi múc trứng gà chưng hành ra nồi.

Trương Bác Văn nghiêng đầu nhìn vẻ mặt chính trực của Vương Cảnh Ngôn thoáng khó chịu, đồ đầu gỗ này, sao không biết nghĩ đến mấy chỗ giới hạn độ tuổi chứ! Nếu sau đây anh ta đột nhiên lao đến đẩy ngã mình, mình tuyệt đối sẽ không phản kháng! [này, cậu cho là ai cũng cơ khát giống mình à?]

Trương Bác Văn bất mãn lầm bầm hai tiếng, hoàn toàn quên lúc trước là ai bắt Vương Cảnh Ngôn thề không chủ động chạm vào mình…a

Mặc dù chỉ là bữa ăn khuya nhưng cũng được Vương Cảnh Ngôn chuẩn bị như cơm chiều, Trương Bác Văn đang thấy khó hiểu lại nghe Vương Cảnh Ngôn nói, ngày mai em có lớp anh sợ không kịp nên chuẩn bị trước, đến lúc đó chỉ cần hâm nóng đồ ăn còn lại là được.

Trương Bác Văn (⊙o⊙), không hiểu sao Vương Cảnh Ngôn lại biết ngày mai mình có lớp.

Sáng mai quả thật Trương Bác Văn có lớp, nhưng với cậu có lớp hay không dường như cũng chẳng khác nhau cho lắm. Hơn nữa Từ Minh cùng lớp với mình, nếu không muốn đi bảo họ điểm danh giúp là được.

Cậu nghĩ như vậy và cũng nói như vậy, thế là không ngoài ý muốn bị Vương Cảnh Ngôn răn dạy cho một trận, gì mà học hành mới là quan trọng nhất, vì cuộc sống hạnh phúc sau này bây giờ em phải chuyên tâm học tập linh tinh lang tang.

Trương Bác Văn: “…” →_→ kỳ thật anh được mẹ tôi phái tới đây đôn đốc tôi học hành đúng không?

Vào đêm, hai người nằm trên giường.

Trương Bác Văn giả bộ ngủ xoay người ôm lấy Vương Cảnh Ngôn.

Thân thể cao to của người nào đó thoáng cứng đờ, rồi mới chậm rãi thả lỏng ôm lại Trương Bác Văn.

Trương Bác Văn vì hấp dẫn người nào đó mà cố ý cởi sạch trơn, ngay cả quần lót cũng không mặc. Cảm thấy người cao to ôm lấy mình liền được voi đòi tiên gác cẳng chân trần trụi lên lưng Vương Cảnh Ngôn, vẻ mặt ~\(≥▽≤)/~ hò hét trong lòng, đồ ngu! Mau đẩy ngã tôi đê!

Không lâu sau, Vương Cảnh Ngôn bắt đầu ngáy khò khò biểu hiện anh đang ngủ say.

Trương Bác Văn: “…” -_-|| đồ ngu không hiểu phong tình…

☆, Chương 22:

Hôm sau, Trương Bác Văn đến trường chỉ để lại một mình Vương Cảnh Ngôn với đôi mắt gấu trúc im lặng ngẩn người, đột nhiên anh quay về phòng ngủ, nhìn giường rồi lại sờ lên nơi Trương Bác Văn đã từng nằm mà khẽ thở dài…

Kỳ thật đêm quá suýt nữa anh cũng không nhịn được…

Hơn nữa lấy thân phận của anh thì không cần ngủ, ngáy ngủ gì đó cũng chỉ là giả vờ… Song nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc sau này, anh vẫn nhịn. Dù sao nếu mình trực tiếp đánh lén, Trương Bác Văn có thể sẽ coi đây là lý do mà đuổi mình đi.

Đó là điều anh không muốn thấy. Tuy loáng thoáng cảm giác Trương Bác Văn có thể đã thích mình, nhưng Vương Cảnh Ngôn cho rằng cậu ấy còn cần thời gian, cũng cần một cơ hội, một cơ hội khiến Trương Bác Văn chấp nhận mình mà vĩnh viễn không đổi ý, mặc dù thân phận của mình đặc biệt…

Trương Bác Văn úp mặt lên bàn, đem chuyện đêm qua đã thêm mắm dặm muối kể với mấy người Từ Minh, cuối cùng tổng kết: “Ông nói tui đã chủ động đến thế rồi mà chồng tui còn không trực tiếp nhào đến, rốt cuộc anh ta có phải đàn ông không?”

Mọi người: “…”

Từ Minh câm nín: “Anh ta có phải đàn ông không chẳng phải ông đã sờ rồi sao? Còn hỏi bọn tui làm chi?”

Trương Bác Văn ngượng ngùng: “Ai nói tui đã sờ?”

Từ Minh: “…”

Từ Minh bó tay nói: “Ông còn có thể ghê tởm hơn nữa không?”

Trương Bác Văn tỏ vẻ thành khẩn: “Đây là sự thật.” Cậu vừa cẩn thận nhớ lại, phát hiện hình như quả thật có chuyện như vậy, tuy nói cái thứ đó có tiến vào… Nhưng mà… Khụ khụ khụ, quả thật là chưa từng sờ.

Nhìn mặt Trương Bác Văn đỏ lựng, Từ Minh hừ một tiếng quay đầu nghiêm túc nghe giảng, tỏ vẻ mình khinh thường nói chuyện với thằng nhóc nào đó yêu đương thắm thiết.

Trải qua cố gắng của đám người Từ Minh, không đến hai tuần cấp bậc của mọi người đã ngang nhau, mà Trương Bác Văn cũng có thể dẫn bọn họ đi đánh phó bản lớn linh tinh.

Thế là có một màn phía dưới này.

【 mật 】 [Run Rẩy Trong Gió] nói với bạn: Bé Ngốc Nghếch, lần này đến lượt đoàn tôi chứ?

【 mật 】 bạn nói với [Run Rẩy Trong Gió]: được, nhưng lần này tui có một điều kiện ~

【 mật 】 [Run Rẩy Trong Gió] nói với bạn: điều kiện gì? Chỉ cần tôi có thể thỏa mãn bạn.

【 mật 】 bạn nói với [Run Rẩy Trong Gió]: đáng ghét, không cần thỏa mãn tui, tui đã có chồng rồi, anh chỉ cần mang theo bạn của tui cùng đánh là được rồi ~ đến lúc đó trang bị… Bọn tui sẽ không lấy.

【 mật 】 [Run Rẩy Trong Gió] nói với bạn: … Được, nhưng lại nói tiếp, bạn của bạn có bao nhiêu điểm trang bị?

【 mật 】 bạn nói với [Run Rẩy Trong Gió]: tui đi hỏi đã.

【 hảo hữu 】 Bé Ngốc Nghếch: các anh em, điểm trang bị của mấy ông bao nhiêu rồi?

【 hảo hữu 】 Người Ta Là Bé Loli: tui đã 3650 rồi ~

【 hảo hữu 】 Đến Đây Nào, Anh Zai: 3650 đã là gì, tui đã 3900 rồi! (╬ ̄皿 ̄)凸

【 hảo hữu 】 Hành Mặc Chỉ Thủy: ừm… tôi 4200…

【 hảo hữu 】 Người Ta Là Bé Loli: … Chỉ Thủy mới là đàn ông “trân trính”.

【 hảo hữu 】 Hành Mặc Chỉ Thủy: đáng ghét, kỳ thật người ta là em gái đó…

【 hảo hữu 】 Bé Ngốc Nghếch: …

【 mật 】 bạn nói với [Run Rẩy Trong Gió]: lần này chỉ cần anh mang ba người là được, một người 3650, một người 3900. Còn một người 6200, thế đã được chưa?

【 mật 】 [Run Rẩy Trong Gió] nói với bạn: được!! Sáu ngàn hai!! Cho dù bạn bảo tôi mang hai người ba nghìn kia tôi cũng nhận! Nhưng lại nói, người sáu ngàn hai mà bạn nói là Bạch đại thần trong truyền thuyết sao? Khẳng định là anh ta, tôi đã nói rồi, người bình thường sao mà có trình độ thao tác mạnh mẽ như vậy…

【 mật 】 bạn nói với [Run Rẩy Trong Gió]: nói sai rồi, kỳ thật là 4200

【 mật 】 bạn nói với [Run Rẩy Trong Gió]: …

【 mật 】 [Run Rẩy Trong Gió] nói với bạn: …

Trương Bác Văn: “… Khụ khụ.”

Tuy cảm thấy mình làm vậy có hơi xấu xa, nhưng Trương Bác Văn bày tỏ, nếu lúc nào đó mà trở nên phúc hậu, đó mới không phải mình…

Trương Bác Văn chống cằm bắt đầu nghĩ ngợi, vì sao đồ đầu gỗ Vương Cảnh Ngôn kia đến giờ vẫn không chạm vào mình? Điều này không khoa học! Dù sao lúc trước anh ta đã… Đã trực tiếp cưỡng mình mà!

Rủa xả tên đầu gỗ trong thầm lặng một lúc, Trương Bác Văn lại thở dài.

Đúng vậy, bạn không nhìn lầm đâu, từ sau khi Trương Bác Văn cùng Vương Cảnh Ngôn bắt đầu hẹn hò, hai người chưa. Từng. Động phòng thêm lần nào!

Cảnh này khiến Trương Bác Văn cảm thấy rất xoắn xuýt…

4 thoughts on “Quay tay? Hãy cẩn thận – Chương 21-22

  1. Oa~ thiệt là quằng quại hai bạn trẻ. H đi mà, h đi mà!!!!!!
    Nhanh nhanh nha chương mới ngs bạn, chờ bộ này dài cổ luôn ấy>=<

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s