Thu phong triền_Chương 77-78


Chương 77 (thượng)

Chuyện Tĩnh thân vương hồi kinh, trong kinh mấy ngày liền ai cũng biết. Hoàng thượng lại hạ ý chỉ tứ hôn, tự nhiên gây nên một trận nhàn ngôn toái ngữ, chẳng qua Tĩnh thân vương năm đó vẫn là nhiếp chính vương yêu thích nam sắc, mọi người đều biết, đối Bạch Thanh Đồng tuy rằng đều nghị luận, nhưng cũng không kỳ quái lắm. Tĩnh thân vương lần này đại hôn, lễ vật mừng tới cửa đương nhiên không ít, cũng may Già La Diêu đã có tính toán, trở về tọa trấn, nên không biến thành quá mức phô trương.

Già La Diêu lúc này cả xe lăn đều ngồi không yên. Mỗi ngày nằm lâu chút đều khiến xương sống cùng thắt lưng đau nhức, ngay cả đứng dậy đi lại hai bước đều không làm được, thật là vất vả.

Bạch Thanh Đồng cùng Già La Vũ thấy đều không đành lòng, hôn sự cũng không vội. Nhưng chung quy là thân phận thân vương, cũng không thể làm bộ dáng quá mức giản phổ.

Vẫn là Bạch Thanh Đồng linh cơ vừa động, tìm ám vệ giỏi bắt chước về, mỗi ngày hóa trang thành Già La Diêu một bộ dáng ngồi ở xe lăn ra ngoài gặp khách, ít nhiều cũng ứng phó được chút ít. Già La Vũ cũng hạ chỉ, người bên ngoài không được tùy ý đến quấy rầy.

Nguyên bản ngày cấp khâm thiên phủ là trung tuần tháng tư, nhưng theo tính toán của Thanh Đồng, cũng đúng là kì sinh của Già La Diêu, tính sao? Già La Vũ liền mệnh bọn họ trước quên đi ngày tốt kia, đến tháng tư lại tính.

Thanh Đồng vẫn cảm thấy ngày quá sát, nhưng nề hà đại hôn đã được trù bị hơn tháng nay, đây đã là ngày thích hợp, bằng không liền phải đợi đến sau khi Già La Diêu sinh, chẳng lẽ phải ôm đứa nhỏ đại hôn? Chẳng phải đáng cười sao.

Bạch Thanh Đồng vì chuyện này mà cả ngày xoay vòng vòng. Già La Diêu thân mình khó dịch, lại không có tâm sự, không muốn quan tâm chuyện vụn vặt đại hôn, liền cả ngày lăn trên giường, tâm tư thả lỏng chuyên tâm dưỡng béo.

Hắn lần trước sinh Mộng nhi thật sự khó khăn, thân thể có chút thương tổn. Vài năm này tuy rằng điều dưỡng tốt lắm, nhưng dù sao lớn thêm mấy tuổi, lại là ám song, so không được với song nhân. Cũng may Trác Lăng Phong tại phương diện này cũng thực sở trường, mặc dù mấy tháng phong ba không ngừng, nhưng chiếu cố vương gia cũng không tồi. Mộng nhi lúc này đã ba tuổi, cũng đã có chút bộ dáng tiểu cô nương. Gặp phụ vương cả ngày nằm nghỉ, biết là sắp cho mình đệ muội, liền không còn quấy giống như lúc nhỏ, ở trước mặt phụ vương không làm ầm ĩ, ngoan một chỗ chờ đệ muội sinh ra.

Công việc đại hôn hết thảy thuận lợi, Bạch Thanh Đồng cơ hồ mệt muốn hộc máu, cuối cùng mọi sự cũng xong xuôi. Tới ngày bái đường, hoàng thượng từ trước đã muốn làm chủ hôn, bị Già Là Diêu cản trở về. Nói giỡn à! Y là Hoàng thúc của hoàng đế, có thể nào cho cháu đến làm chủ hôn? Huống chi tới lúc đó hoàng đế đến, phía sau khẳng định la một đại bang tử nhân, chẳng lẽ y phải bụng to ở trước mặt mọi người hành lễ?

Tiểu hoàng đế bất đắc dĩ, đành phải hy sinh ý niệm này. Đại hôn cho tặng một đống hạ lễ đến, đều là điểm danh ban cho nội quyến Tĩnh vương phi, gây sức ép Bạch Thanh Đồng đi ra đi vào tiếp chỉ vài lần.

Hỉ đường đặt tại trong viện, Già La Diêu thân mình không tiện, nhưng việc bái đường cũng không thể tìm người thay thế, hai người liền thương lượng làm ở bên trong viện.

Già La Diêu lúc này mang thai đã chín tháng, bụng gần đây coi như khí cầu được bơm căng có xu hướng muốn bay, Bạch Thanh Đồng mỗi ngày vuốt vuốt không khỏi có điểm kinh hãi. Hơn nữa buổi tối Già La Diêu luôn khó ngủ, xương cốt thắt lưng đau nhức, hạ thân lại tàn tật, muốn làm gì đều vô cùng bất tiện. Bạch Thanh Đồng đau lòng không thôi. Mỗi đêm đều để y dựa vào người mình ngủ, khi thấy có triệu chứng đau xương mỏi lưng hay rút gân đều nhanh chóng xoa bóp. Cứ như thế không lâu, Già La Diêu thành công mập mạp lên, Thanh Đông lại tiều tụy đi không ít.

Già La Diêu mắt thấy hắn gầy yếu, vô cùng đau lòng, chính là thời gian mang thai cũng sắp hết, thân thể ngày càng nặng nề, tính tình y cũng táo bạo hơn. Nhớ năm đó sinh Mộng nhi không có Thanh Đồng bồi bên người, lần này thù mới hận cũ, cộng lại chồng chất, có khi đối Bạch Thanh Đồng không chút hòa nhã nhẹ nhàng.

Bạch Thanh Đồng tự nhiên cũng không cần, chính là thấy bụng Già La Diêu càng ngày càng lớn, lại theo lời Tử Hà nói qua lần trước y sinh hài tử nguy hiểm ra sao, trong lòng thấp thỏm lo âu.

Già La Diêu kỳ thật cũng không kiên định, không nguyện làm Thanh Đồng lo lắng, cười cười an ủi hắn: “Hoàn hảo. So với lần hoài Mộng Nhi tốt hơn nhiều, sinh cũng không phải lần đầu, lần này chắc chắn thuận lợi hơn.”

Bạch Thanh Đồng bán tín bán nghi.

Già La Diêu nói: “Ngươi không tin ta? Trên đời làm gì có chuyện làm khó được ta. Không nói ta hiện tại mỗi ngày đều chống xà kép vận động, lại có danh y Trác Lăng Phong ở bên, thật sự không cần lo lắng.”

Y nhất nhất một thái độ ung dung, không nặng không nhẹ, ngữ khí chắc nịch, Bạch Thanh Đồng liền an tâm nghĩ đến lúc bái đường coi như thuận lợi. Chính là Thanh Đồng mặc hỷ phục vương phi, xuyên thấu qua khăn voan hồng thấy Già La Diêu tay ôm bụng lắc lắc bánh xe bước xuống, trái tim thiếu chút nữa nhảy ra khỏi ngực.

Cũng may có Tử Hà cùng Cao quản gia nâng, không có chuyện gì ngoài ý muốn. Chính là lúc xoay người thật sự rất không tiện, Già La Diêu cảm thấy mình rất giống một loài bò sát nặng nề a.

Thật vất vả đem hai người vào động phòng, Tử Hà cùng Cao quản gia không tự chủ xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, hai bên liếc mắt nhìn nhau, đều có loại cảm giác như mình vừa được giải thoát.

 .

Chương 77 (hạ)

“Có mệt hay không?”

Bạch Thanh Đồng chịu khó giúp Già La Diêu cởi bỏ lễ phục nặng trịch ra, giúp y đi đến bên tháp, tựa hồ sau một hồi hoạt động liên tục thật không muốn làm gì nữa.

Già La Diêu muốn nói “Không có chuyện gì” nhưng thật sự trái lương tâm a, y thực không thốt nổi nên lời.

Bạch Thanh Đồng đau lòng nói: “Nhất định là mệt mỏi, sắc mặt ngươi rất không tốt. Ta đi đem chút điểm tâm.”

Già La Diêu động thân nói: “Đừng quên rượu…” Rượu giao bôi, cái đó nhất định phải uống.

Bạch Thanh Đồng đứng ở trước bàn, nghe vậy tựa tiếu phi tiếu nhìn thoáng y.

Già La Diêu trên mặt đỏ ửng, nhưng lập tức nghĩ đến đại hôn cũng không phải là chuyện một mình y, bằng không vì sao mình lại bị chê cười, liền bất mãn nói: “Cười cái gì? Ta nói sai gì ư?”

Bạch Thanh Đồng bưng khay điểm tâm lại, đặt ở chiếc bàn bên cạnh giường, nhíu mày cười nói: “Đương nhiên sai rồi. Ngươi hiện tại mang thai, sao có thể uống rượu?”

Già Là Diêu thấy hắn đem mình cùng thường nhân đặt một chỗ, cảm thấy sinh khí nói: “Ai quy định mang thai không thể uống rượu? Ngươi cho ta là gì?”

“Là phu nhân.” Bạch Thanh Đồng nhẹ nhàng cười, gặp Già La Diêu tựa hồ còn giật mình sửng sốt vì cái xưng hô này, bưng lên bát khoai nhét vào tay y, thúc giục nói: “Nhanh ăn một chút đi, đừng để bị đói.”

Già La Diêu phục hồi tinh thần, kiên trì nói: “Ta muốn uống rượu!”

Bạch Thanh từ chối cho ý kiến: “Trước ăn một chút đã.”

Già La Diêu cầm bát khoai đặt trên bàn nhỏ, chọn lựa hờn dỗi nói: “Ta sẽ uống rượu!”

Lần này đến phiên Bạch Thanh Đồng ngây người. Già La Diêu so với hắn lớn hơn mười tuổi, lúc nào cũng thong dong bình tĩnh, chưa bao giờ trước mặt hắn quá tùy hứng. Bạch Thanh Đồng kiếp trước là tiểu nhi tử có cha mẹ, lại có tiểu Duệ luôn thành thục ổn trọng vì hắn mà chu toàn mọi chuyện, cho nên rất ít khi tự mình phải quan tâm chuyện gì. Kiếp này lại là con trai độc nhất trong nhà, chưa kịp nhận gia nghiệp đã tan cửa nát nhà, được Già La Diêu thu dưỡng. Già La Diêu so với tiểu Duệ sủng hắn chỉ có hơn chứ không có kém, cho nên giờ phút này thân phận có chút điên đảo, hắn lại nhất thời không biết nói gì, có chút tay chân luống cuống.

Già La Diêu mặt không đổi sắc ngồi dựa vào đầu giường, cảm giác xương sống và thắt lưng mỏi lợi hại, có chút khó chịu.

Vốn đại hôn là sự kiện vui vẻ, cùng Bạch Thanh Đồng thành thân chính là tâm nguyện đã nhiều năm thành sự thật, nghĩ đến người trước mắt những năm sau sẽ hoàn toàn dồn tâm ý cho mình, trong lòng Già La Diêu thực thỏa mãn không thôi. Nhưng hắn lại không muốn cùng mình uống rượu giao bôi. Suy nghĩ kia làm Già La Diêu buồn bực. Tuy nói bởi mình đang mang thai, uống rượu đối đứa nhỏ không tốt, nhưng rượu giao bôi là quan trọng nhất trong đêm động phòng hoa chúc, truyền thuyết đã nói nếu hai vợ chồng cùng uống chén rượu giao bôi, mới có thể cùng nhau lâu dài một chỗ, vĩnh kết đồng tâm. Bởi vậy không ai bỏ qua giai đoạn này, nhưng mà hiện tại…

Già La Diêu rất không cao hứng, đối Bạch Thanh Đồng đúng là thái độ bỏ mặc. Thanh Đồng có chút khó xử. Hắn hiểu được Già La Diêu mất hứng vì sao, nhưng hắn đang lo cho cái bụng tròn vo sắp lâm bồn kia, không khỏi chần chờ. Ấy thế nhưng Già La Diêu hiển nhiên vô cùng kiên trì, cuối cùng Thanh Đồng bất đắc dĩ phải thỏa hiệp, đến bên bàn châm chén rượu, bưng tới, Già La Diêu mới nhoẻn miệng cười.

Bạch Thanh Đồng biết y rất coi trọng tập tục này, liền trịnh trọng đứng lên: “Diêu, từ ngày hôm nay, ta là người của ngươi, ngươi cũng là người của ta.”

“Ân.” Già La Diêu thấy thực ngọt ngào, mỉm cười cùng hắn cầm một ly, nói: “Uống chén rượu giao bôi này, chúng ta sẽ bách niên giai lão, vĩnh kết đồng tâm.”

Thanh Đồng nghe xong mắt sáng ngời, nói: “Hảo! Bách niên giai lão! Vĩnh kết đồng tâm!”

Hai người nhìn nhau cười, Già La Diêu nâng chén rượu muốn uống.

“Từ từ, uống như vậy…”

Bạch Thanh Đồng xuất ra ẩm pháp của kiếp trước, cùng y vai kề vai cùng uống. Chén rượu giao bôi lãng mạn như thế làm cho Già La Diêu cả tâm cũng say.

Uống xong rượu giao bôi, hai người ngươi bón ta ta đút ngươi một ngụm lại một ngụm thức ăn, Bạch Thanh Đồng còn chuyển sang biện pháp làm nũng, bắt Già La Diêu phải dùng miệng đút hắn, làm khó phu nhân đang mang thai kia cho bằng được. Trong lúc ăn hai người thương yêu ẩn tình qua lại, thi thoảng lại lãng mạn hôn sâu, tóm lại ngọt ngào không thôi. Thật vất vả mới bón no cái bụng, tới thời điểm nên lên giường nghỉ ngơi, Thanh Đồng lại chần chờ.

Hôm nay đại hôn, Già La Diêu một thân tân lang vận hỷ phục đỏ au cùng phong thái ngày xưa quả thực bất đồng, lại gần đây do hoài thai mà da dẻ cũng mượt mà không ít, thấy vậy Bạch Thanh Đồng lại tâm dương khó nhịn. Nhưng nhìn bụng Già La Diêu lại to không ít, không thể tùy tiện làm trò cầm thú a. Điều này làm Thanh Đồng đích thực buồn bực.

“Diêu, hôm nay mệt mỏi, chúng ta nghỉ sớm một chút đi.”

Hắn giúp Già La Diêu thoát hỷ phục, giống như xưa dìu y nằm xuống cẩn thận, sau mới thoát y phục của chính mình.

Ai ngờ Già La Diêu lại giữ chặt góc áo hắn, cười cười dịch người lại gần: “Nằm xa như vậy làm gì?”

Bạch Thanh Đồng mặt đầy hắc tuyến. Ngươi còn không biết a.

Bỗng nhiên cảm giác được ngón tay Già La Diêu với vào trong vạt áo của mình, Thanh Đồng bỗng chốc hoảng sợ, vội vàng kéo lại y nói: “Ngươi định làm gì?”

Đôi mắt dài của Già La Diêu hơi nheo lại, khóe miệng khẽ cong, vẻ mặt lộ ra một loại hấp dẫn, thấp giọng nói: “Tối nay chúng ta động phòng hoa chúc, ngươi nói ta làm cái gì?”

Bạch Thanh Đồng mặt càng đen, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi xem lại thân thể mình thế kia có thể làm được cái gì?” Hắn còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “có thể”,
Già La Diêu hơi cứng người, biểu tình thoáng trầm xuống.

Thanh Đồng cảm thấy cả kinh, sợ y hiểu lầm vội nói: “Ta không có ý gì a, là nhìn tới ngươi sắp sinh, sợ bị thương đứa nhỏ, không nên động phòng. Không phải ghét bỏ gì ngươi a…”

Già La Diêu né mắt tránh hắn.

Thanh Đồng thầm kêu một tiếng không xong, vội nhào vào ôm y: “Là ta nói sai, ta thực không có ý đấy. Đây đều là muốn tốt cho ngươi, ta… ai!!!!”

Hắn nhất thời nói năng lộn xộn, thấy Già La Diêu thở dài một tiếng, vẫn là không nói gì, không khỏi cảm thấy kích động, dừng dừng một chút, cuối cùng cắn răng nói: “Ta tuyệt đối không chê ngươi. Không tin ta chứng minh cho ngươi xem.”

 .

Chương 78 (thượng)

Già La Diêu tuy thân thể hư nhược, nhưng thủ đoạn cao minh.

Khi Bạch Thanh Đồng hôn lên môi y, cảm giác được y nhiệt liệt cùng khiêu khích, trong đầu bỗng toát ra một ý niệm: Quả nhiên lão bà vẫn hơn! Sự thật chứng minh y vẫn trong vòng tay trong trái tim hắn.

Hắn dục hỏa bốc cao, rồi lại có chút không biết như thế nào xuống tay, Thật sự là bụng Diêu to quá. Hắn chỉ đụng nhẹ cũng cảm nhận được thai nhi động động bên trong. Già La Diêu phát hiện hắn khó xử, nhẹ giọng nhắc hắn: “Lấy gối mềm… đặt ở dưới thân ta.”

Bạch Thanh Đồng nghe vậy liền làm theo, hắn nâng thân mình Già La Diêu nhẹ nhàng đặt vào dưới một cái gối mềm.

Rồi tiếp đến hắn hôn hôn lên bụng Già La Diêu, không chút ghét bỏ những vết rạn loang lổ bề mặt.

Có lẽ do sắp sinh, hậu huyệt Già La Diêu so với bình thường càng mềm mại ướt át, nhưng bên trong cũng không hề thả lỏng. Tại thời điểm Bạch Thanh Đồng tiến vào, không nhịn được có chút lo lắng, huyệt khẩu nhỏ bé này có thể như nữ tử cùng song nhân sinh sản bình thường sao?

Nhưng hiển nhiên cơ thể ám song cấu tạo bên trong vẫn tự nhiên hợp lý, bằng không Mộng nhi sẽ không bình an mà sinh ra, mấy đứa con của Duệ kia cũng sẽ không từ bụng Tề Uy đế mà đi ra.

Bạch Thanh Đồng nghĩ đến thế liền an tâm. Nhớ đến thân mình y cho nên làm thật cẩn thận. Nhưng dù gì động phòng hoa chúc cũng là đêm xuân đáng giá ngàn vàng, hơn nữa hai người đã hai tháng không làm chuyện phòng the, đêm này thực sự trân quý.

Già La Diêu tinh lực không nhiều, tuy chính mình là người khơi mào khiêu khích Thanh Đồng, tuy thấy ngọt ngào nhưng xương sống cùng thắt lưng ẩn ẩn đau, tới quá nửa đêm có chút gian nan.

Bạch Thanh Đồng ôm y từ phía sau ngủ, cảm giác được người trong ngực mình nhích tới nhích lui, không khỏi từ mơ màng tỉnh lại.

“Xày ra chuyện gì? Rút gân ư?”

“Không phải… thắt lưng có điểm đau.”

Vừa rồi sau khi hoan hảo, Thanh Đồng đã giúp y xoa bóp một lúc lâu, lúc này nghe vậy, liền từ bỏ buồn ngủ mông lung mà ngồi dậy, lại giúp y mát xa.

Già La Diêu cũng biết hắn mệt mỏi, huống chi từ sau đại hôn không có khi nào nghỉ ngơi tốt, nhân tiện nói: “Không có việc gì. Giúp ta trở mình một chút, đổi tư thế thì tốt rồi.”

“Được.”

Bạch Thanh Đồng thật cẩn thận giúp y trở mình, lại đặt một gối mềm ở thắt lưng cho y. Già La Diêu vẫn có chút không khỏe, nhưng không đành lòng gây sức ép Thanh Đồng, liền nói: “Tốt hơn rồi. Ngươi mau ngủ đi.” Nói xong chính mình ngáp một cái, chốc đã buồn ngủ.

Bạch Thanh Đồng cười cười, nằm xuống ở bên cạnh y, kéo chăn đắp cả hai. Mấy ngày qua hắn thực mệt muốn chết, đêm lại vừa cùng Già La Diêu ân ái một hồi, thể xác và tinh thần thư sướng, vừa nằm liền ngủ.

Đợi hắn tỉnh lại đã là bình minh, hắn mông lung mở hai mắt, vốn muốn mỉm cười ngọt ngào xem dung nhan phu nhân lúc ngủ, ai ngờ đã bị một khuôn mặt trắng xanh, đầy mồ hôi lạnh dọa.

Thanh Đồng cả kinh: “Diêu, xảy ra chuyện gì?”

Già La Diêu nguyên bản nắm chặt hai mắt, cau mày cố nén đau đớn, lúc này thấy ái nhân đã tỉnh, mở mắt ra đối hắn cười cười: “Ngươi tỉnh a~”

“Có phải thấy không thoải mái hay không?” Bạch Thanh Đồng cuống quýt ngồi dậy, kiểm tra toàn thân y. Thấy một tay Già La Diêu vươn lên đặt ở bụng dưới xoa xoa: Không có gì… sáng sớm bụng đã bắt đầu đau, đại khái là muốn sinh.”

Bạch Thanh Đồng thấy y điềm nhiên nói ra mấy lời nhẹ nhàng lại bâng quơ này, vừa sợ vừa giận nói: “Sao không sớm gọi ta dậy?”

“Ta thấy ngươi ngủ say… Ách!!” Già La Diêu cắn răng nhắm mắt. Thanh Đồng thấy y đau dữ dội, bất chấp còn muốn nói gì, hoảng loạn bò xuống giường mặc vào y phục, mở toang cửa phòng ngủ rồi đối hai bên kêu to: “Tử Hà! Tử Hà! Nhanh đi tìm Trác Lăng Phong.”

Nguyên bản sau ngày vui, trong viện mọi chuyện đã sớm được an bài trở lại như cũ, đều bị vương gia lâm bồn mà lại loạn lên.

Tử Hà đã có kinh nghiệm lần sinh trước của Vương gia, tuy rằng trong lòng còn sợ hãi, nhưng dù gì cũng biết phải làm gì, vẫn là được phân phó ở lại trong phòng hỗ trợ. Trác Lăng Phong nhất quán không nhanh cũng không chậm, lúc này vẫn dựa theo lệ thường kiểm tra bắt mạch, phân phó hạ nhân chuẩn bị nước cùng dược. Chỉ có Bạch Thanh Đồng tâm tư rối loạn, khẩn trương luống cuống.

“Ngươi đi ra ngoài đi… không có việc gì a…”

Già La Diêu sờ đầu Bạch Thanh Đồng, ý bảo hắn ra ngoài chờ.

Thanh Đồng nghiêm mặt nói: “Ta cùng ngươi.”

Trán Già La Diêu ẩn ẩn gân xanh, y cũng không muốn ái nhân rời đi, nhưng trong phòng sinh không được sạch, từ trước đến nay đều là kiêng dè. Bạch Thanh Đồng mặc kệ quy củ này, kiếp trước bệnh viện phụ sản ở Anh quốc đều cho phép trượng phu bồi bên giường, chờ đứa nhỏ sinh ra. Sao có thể không lo được.

Già La Diêu thấy hắn không chịu rời đi, cảm thấy được an ủi phần nào, nắm tay hắn thật chặt.

.

Chương 78 (hạ)

Lúc này y còn có tâm tình trấn anh Bạch Thanh Đồng, ôn nhu nói: “Năm đó Mộng nhi cũng nửa đêm gõ cửa đến, đứa nhỏ này cùng tỷ tỷ nó thực giống nhau.”

Bạch Thanh Đồng miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Chỉ mong nó cũng đừng nghĩ học tỷ tỷ tra tấn ngươi…” Già La Diêu năm đó lâm bồn gian khổ, Tử Hà đã ghé lỗ tai hắn nhắc tới không quá một hai lần, Trác Lăng Phong cũng có đề cập qua.

Già La Diêu còn muốn nói gì nữa, nhưng vừa mới hé miệng, lại bị từng cơn đau ập đến.

Bố trí trong hỉ phòng vẫn chưa hạ xuống, trên giường vẫn là đệm chăn đỏ tươi đêm đại hôn, nguyên bản nhan sắc rực rỡ kia càng làm vẻ mặt Già La Diêu thêm tái nhợt.

Bạch Thanh Đồng lần đầu tiên bồi sản phụ, nói không khẩn trương là giả, huống chi Già La Diêu cũng coi như là sản phu. Tuy rằng từng sinh Mộng nhi, nhưng y cũng là một thân tàn tật, hai chân vô lực, không thể so sánh với người bình thường.

Bạch Thanh Đồng canh giữ ở đầu giường, nhìn thấy Già La Diêu đau đến mồ hôi lạnh đầm đìa, đau lòng không thôi.

Bỗng nhiên thấy Tử Hà trèo lên giường, hướng đầu giường lấy một dải khăn trắng thật dài, tư thế kia thật giống với những gì hắn thấy trong phim kiếp trước, chính là muốn mưu sát a. Đến đây hắn không khỏi kinh hãi nhảy dựng lên: “Ngươi làm gì?”

Tử Hà thấp giọng giải thích: “Vương gia hai chân vô lực, không thể tách ra chống đỡ, lấy hai bố khăn này trụ hai chân vương gia, làm sinh sản dễ một chút” Nói xong đem hai dải khăn ra, chần chờ một chút nói: “Công tử, a, không, vương phi, phiền ngài nâng mông vương gia.”

Bạch Thanh Đồng có chút khó hiểu, ngơ ngác hỏi: “Cái gì mông?”

Già La Diêu nhớ tới bộ dáng chật vật lúc sinh của mình, đột nhiên trong lòng nhộn nhạo, vô luận thế nào cũng không muốn Thanh Đồng thấy.

Y thay đổi chủ ý: “Đồng, ngươi đi ra ngoài đi… có Tử Hà cũng Lăng Phong ở đây, không cần ngươi bồi…”

Bạch Thanh Đồng nhíu mày: “Chúng ta không phải mới vừa nói không sao? Ta không ra.”

“Không được! Ngươi đi ra ngoài!”

Già La Diêu khẩu khí cự tuyệt thẳng thừng, Bạch Thanh Đồng kinh ngạc nhìn y.

Tử Hà dù sao hầu hạ vương gia đã lâu, hiểu rõ tính cách của y. Nhớ lại năm đó vương gia sinh tiểu quận chúa bộ dáng chật vật thê thảm ra sao, cũng phần nào hiểu được tâm tình của y. Chỉ sợ nếu Thanh Đồng thấy, cả đời cũng không thể quên được.

Hắn đã hiểu được chủ ý của Vương gia, đương nhiên thuận theo ý tứ, một bên khuyên một bên giục, lôi Bạch Thanh Đồng ra khỏi phòng ngủ.

“Vương gia đã nghĩ không muốn, ngài cứ chờ tại bên ngoài, chỉ cách một cánh cửa mà thôi, vương gia có chuyện gì ngài đều biết a.”

“Chính là… chính là…” Bạch Thanh Đồng khó hiểu không biết sao Già La Diêu đột nhiên thay đổi chủ ý.

Tử Hà kéo kéo hắn: “Vương phi, hôm nay là ngày sau đại hôn của ngài cùng vương gia, lẽ ra phải tiến cung vấn an, nhưng hiện tại vương gia đột nhiên lâm bồn, tuy nhiên không thiếu được phải cấp báo trong cung. Ngài ở bên ngoài, Cao tổng quản có việc thì báo ngài liền tốt hơn.”

“Ta hiện tại sao có tâm tình làm gì.”

“Chính là ngài đi vào cũng không giúp được gì. Huống chi có Trác thần y cùng ta, ngài cứ yên tâm.”

Tử Hà trấn an đem Thanh Đồng ra ngoài, lại vội vàng quay vào trong phòng.

Bạch Thanh Đồng vô cùng lo lắng, đành phải thấp thỏm ở bên ngoài cửa chờ.

Nhoáng một cái hai canh giờ trôi qua, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu. Già La Diêu ở bên trong không phát ra âm thanh gì, chỉ có Tử Hà chốc chốc lại đi ra, thay mấy bồn nước.

Bạch Thanh Đồng nhớ tới lúc trước An đại tẩu sinh kêu thét rất lợi hại, đến nỗi khiến hắn cùng An đại ca kinh hãi cực điểm, hiện tại Già La Diêu vẫn không kêu ra một tiếng, không khỏi sắc mặt tái nhợt, lo lắng không thôi.

“Diêu! Diêu! Ngươi có khỏe không? Đau liền hô lên a, không cần chịu đựng! Ta ở ngay ngoài này, ngươi đau liền kêu lên a… Diêu! Diêu!”

Bạch Thanh Đồng từ ngoài cửa thỉnh thoảng lại hướng bên trong kêu mấy câu, Trác Lăng Phong nghe được nhíu mày.

Sao hắn so với vương gia còn giống sản phụ hơn?

Trác Lăng Phong muốn liếc vương gia một cái, không khỏi bội phục nghị lực của người.

Đại khái là sợ Bạch Thanh Đồng lo lắng, Già La Diêu cắn bố khăn cố nén chịu cơn đau, chỉ có thỉnh thoảng từ yết hầu truyền ra vài tiếng rên rỉ rất khẽ.

Lần này sinh so với Mộng nhi thuận lợi hơn một chút, nước ối đã sớm vỡ ra, huyệt khẩu mở rộng cũng mau hơn. Nhưng Già La Diêu hai chân dưới vô lực, không có điểm tựa để chống, hơn nữa thai nhi so với lần trước lớn hơn không ít, càng cần nhiều sức hơn.

Trác Lăng Phong thở dài, xem ra trừ bỏ chờ đợi không có biện pháp khác.

Hắn kiên nhẫn chờ, bên ngoài Bạch Thanh Đồng kêu cũng không quản.

Hoàng đế nhận được tin tức, vội vàng chạy lại, thấy Bạch Thanh Đồng sắc mặt cũng không đen hơn mình bao nhiêu, hai người ở ngoài cửa gấp đến độ đi lại xây xẩm mặt mũi.

Hoàng đế so với Bạch Thanh Đồng còn nóng vội hơn, tới buổi chiều liền không thể ngồi yên, nhấc chân muốn đi vào bên trong. Cũng may Bạch Thanh Đồng mau lẹ, một phen giữ hắn lại.

“Ngươi tính làm gì?”

“Trẫm muốn vào xem một chút.”

Bạch Thanh Đồng giận dữ: “Ta còn chưa được vào, ngươi gấp cái gì?”

Già La Vũ cũng cáu: “Ngươi có ý gì? Hoàng thúc đến bây giờ còn chưa sinh, trẫm lo không chịu nổi rồi, ai còn tâm tình giống ngươi ngồi uống trà?”

“Con mắt nào của ngươi thấy a? Bên trong là lão bà của ta đang sinh đứa nhỏ, chẳng lẽ ta không lo?”

“Vậy ngươi ngồi đây làm cái gì?”

“Không ngồi chẳng lẽ nằm chờ?”

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói…”

Vốn Bạch Thanh Đồng đối tiểu hoàng đế một bụng tức, tiểu hoàng đế cũng là xem hắn không vừa mắt, hai người bắt đầu đối đầu, thoáng cái quên luôn thân phận đối phương, lập tức mở miệng nã nhau.

Bởi vì Già La Diêu sinh sản chính là bí mật, bên ngoài sẽ không lưu lại ngoại nhân, hoàng đế mang người đến cũng phải ở lại bên ngoài viện, cho nên trong phòng trừ bỏ Tử Ly lưu lại hầu hạ, không còn ai khác.

Tử Ly đáng thương nào dám có thân phận đối hoàng đế cùng vương phi vô lễ, gấp đến độ tay chân luống cuống. Mắt thấy hai người thân phận cao quý sắp động thủ, sợ tới mức rốt cuộc ngốc không được, chạy đi tìm Cao tổng quản cầu cứu.

Hai người cãi nhau âm lượng ngày một lớn, nội dung cũng càng lúc càng thái quá, tranh chấp trong lời nói đã từ việc sinh đẻ của Già La Diêu chạy tuốt tới chỗ nào.

Già La Diêu ở bên trong phòng nghe rành mạch không sót một câu.

Y bên này đau đến chết đi sống lại, bên ngoài hai cái tên vô lương tâm kia lại còn cãi nhau, cái tức này làm sao mà nuốt trôi.

Y mạnh nâng đầu lên, phun ra bố khăn trong miệng hướng bên ngoài rống to: “Đều câm miệng cho ta!”

Advertisements

5 thoughts on “Thu phong triền_Chương 77-78

  1. Đồng à, em chơi quá nhé
    vợ em tức đến thế kia =)) =))
    trời ơi
    ko tưởng tượng nổi cảnh đó
    ngồi đọc mà cười lăn rùi
    đứng ở đó xem chắc năm bò ra cười lun =))

  2. Ôi~ cái chương này =))~ sinh đẻ đau đớn nên là ta đọc xong cũng thấy đau nòng… do cười nhiều quá =))~

  3. đoạn sinh đẻ thì vừa xót Diêu Diêu vừa bùn cười. nhưng ta thix đêm động phòng hoa chúc nha. thật ngọt ngào

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s