Ái thuyết bất xuất khẩu_Chương 13-14


13.

Cole mơ màng tỉnh lại, một trọng lực ngay ngực làm cậu không thoải mái, lấy tay đẩy ra, cảm giác được trên đầu có lực đẩy William lập tức tỉnh dậy, anh lập tức mở to mắt nhìn về phía Cole, vui mừng phát hiện cậu tỉnh lại, lập tức quan tâm hỏi: “Cậu tỉnh, cảm giác ra sao?”

Cole ngạc nhiên nhìn William, sao lại như vậy? Cậu nhớ rõ cậu đang trong giờ học của giáo sư Charles, rồi mới… “Tôi…” Một tiếng nói ra mới phát hiện cổ họng mình khô nhức, khàn giọng dọa cả chính mình.

William cũng phát hiện ra điểm này, vội vàng lấy cho cậu ly nước: “Đến, xoa dịu cổ họng đi, nói thực ra, ngày hôm qua cậu thật đúng là dọa người, biết không? Cậu phát sốt 40 độ! 40 độ đó! Nóng bỏng người! Thân thể của chính mình sao không quan tâm một chút, còn có a, đừng luôn thực nghiệm thực nghiệm mãi, thân thể của chính mình mới là là tối quan trọng, cậu miễn cưỡng bản thân làm cái gì chứ? Lại không phải thiếu tiền, chính là có tiền, thân thể cậu như vậy cũng không hưởng thụ được…”

William cứ cằn nhằn liên miên, làm cho đầu óc Cole có chút loạn, William nói những lời này có ý tứ gì? Anh quan tâm đến cậu sao? Tâm tình Cole đột nhiên trở nên dễ chịu, khuôn mặt tái nhợt bởi vậy cũng có chút khởi sắc, uống mấy ngụm nước làm Cole cảm thấy tốt hơn nhiều, nhưng giọng nói vẫn có chút khàn khàn. Cole nhìn quanh bốn phía mới phát hiện nơi này là bệnh viện, mặt mới có chút khởi sắc lại tái nhợt xuống, lập tức leo xuống giường, đi ra ngoài.

William còn đang dài dòng không ngừng kinh ngạc nhìn cậu như người điên chạy ra bên ngoài, nhưng anh rất nhanh liền đuổi theo, giữ chặt Cole hỏi: “Cole! Cậu xảy ra chuyện gì!”

“Tôi… Tôi phải về nhà!” William nhìn chằm chằm Cole, anh có thể cảm nhận được Cole đang kịch liệt run rẩy, lần đầu tiên, Cole ở trước mặt anh biểu hiện sự thấp thỏm lo âu, giống như gặp chuyện đáng sợ, làm cho anh đau lòng ôm cậu vào trong lòng, nhẹ giọng an ủi: “Không có việc gì, tôi đưa cậu về nhà.”

Cole thân thể run rẩy, tay chân lạnh ngắt, William một tay lái xe, một tay cầm tay cậu, thỉnh thoảng lo lắng quay đầu nhìn về phía cậu, mà Cole vẫn nhắm chặt mắt, dường như từ chối nhìn cái gì, mà lực nắm tay William càng ngày càng mạnh, giống như đạng chịu đựng cái gì đó.

“Không có việc gì, ngoan, không có việc gì…” William nhíu mày càng ngày càng gấp, cũng không phải vì Cole nắm đau tay anh, mà là trong lòng bàn tay anh không ngừng truyền đến sự bất an, rốt cuộc là chuyện gì mà có thể làm cho Cole lạnh lùng trong nháy mắt giống đứa trẻ bị kinh hách! Mà Cole như vậy tựa như một cái búa tạ hung hăng đánh vào ngực anh!

Cho đến khi vào nhà, Cole mới có chuyển biến tốt hơn, William thấy mình đã rời khỏi bệnh viện mà thở dài một hơi nhẹ nhàng, sắc mặt dần dần nhìn tới Cole, càng thêm cảm thấy khó hiểu, cậu rốt cuộc là người như thế nào? Anh cảm thấy ở Cole có rất nhiều bí mật.

Cole thở phào nhẹ nhõm, cậu đã không đến bệnh viện bao lâu rồi? Ai nghĩ đến cậu có chứng sợ hãi bệnh viện chứ? Bệnh viện… Là sự tổn thương cậu không thể xóa bỏ trong lòng! Thu lại biểu hiện yếu ớt cùng bất lực của mình, Cole không muốn đem sự yếu ớt của mình biểu hiện ra ngoài, lại thay bộ mặt diện vô biểu tình, đi vào phòng ở của mình, vô tình phát hiện phòng mình trong một đêm trở nên sạch sẽ ngăn nắp, cậu sẽ không khờ dại nghĩ mình trong cơn sốt lại mộng du thu dọn phòng ở, quay đầu lại nhìn về phía William, trong mắt có một ít ý cười: “Anh thu dọn?”

“Tôi thu dọn cái gì?” William còn lo lắng cho Cole, nhất thời không có phản ứng lại, rất nhanh, anh hiểu được Cole đang hỏi cái gì, lại bắt đầu nhịn không được oán giận: “Đúng a, nhưng tôi nói cho cậu biết, thật sự nhìn không ra cậu cư nhiên lại ở bẩn như vậy, tôi nghĩ cậu cho dù là quái nhân cũng nên sạch sẽ một chút, cậu xem phòng của cậu đều bẩn thành dạng gì! Hơn nữa nhà bếp của cậu cái gì cũng không có chẳng trách cậu ốm như con gà bị bệnh.”

Cole cũng không để ý William sỉ nhục mình, cậu đã hoàn toàn thoát khỏi vẻ lo lắng vừa rồi, ý cười trong mắt càng nhiều, miệng vẫn là không ăn thua nói: “Nhìn không ra, anh là bà nội trợ thiên phú nha.”

“Cậu nói cái gì! Cậu cười nhạo tôi giống phụ nữ?” William trừng mắt nhìn Cole, cũng cảm nhận được cậu đã hồi phục, tảng đá trong lòng cũng được rũ bỏ, giả vờ giận dữ nói, “Đừng tưởng rằng cậu đang bị bệnh là tôi không dám đánh cậu! Tiểu tử!”

William nói thật, đấm một cú vào vai Cole, lực đạo không nhẹ, Cole đau đến nhăn mặt, xoa xoa bả vai mình, lại bất ngờ mỉm cười, mà nụ cười như vậy làm William ngơ ngẩn, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Cole cười như vậy, mà anh cảm giác như mình sắp không thể chịu đựng được nữa rồi!

Cole đột nhiên khó hiểu xoay người nhìn William: “Anh xảy ra chuyện gì?”

“Hả, không có gì, tôi đi nấu cho cậu cái gì đó!” William nhanh chóng đi vào nhà bếp, không cho Cole thấy mình kỳ lạ, xong rồi! Anh xong rồi! Hoàn toàn thông suốt rồi! Anh hiện tại có thể nhận rõ trái tim mình, anh lại yêu phải đại băng sơn Cole rồi.

Cole bất ngờ nhìn thân ảnh William đi vào nhà bếp, ánh mắt trở nên nhu hòa, nếu William có thể vĩnh viễn ở bên mình như vậy, đó là hạnh phúc lớn nhất của cả đời cậu! Và cậu sẽ không tiếc trả giá hết thảy!

14.

Cole bất ngờ thu hẹp khoảng cách giữa hai người, tuy rằng Cole vẫn là một bộ dáng lạnh lẽo, nhưng William vui mừng phát hiện, mình có vẻ là người duy nhất tiến vào cuộc sống của cậu, đây không phải là nói mình có hi vọng sao?

Không thể phủ nhận, bởi vì xuất thân từ gia đình truyền thống, ở phương diện tư tưởng William có chút bảo thủ, anh muốn tìm được người bạn đời tương lai tình dục phóng túng, mà một khi xác định mình chân chính yêu thương một người, anh liền hy vọng cưới cô làm vợ, cùng cô chung sống, rồi mới sinh con, tốt nhất là hai trai hai gái. Bình thường bọn họ đều tự đi làm hay đến trường, đợi ngày nghỉ, anh liền đưa vợ con đến bãi biển bơi lội, đi bên hồ câu cá, đi nghỉ phép ở nông thôn, đó là tương lai tốt nhất mà anh tưởng tượng; mà về mặt khác, cá tính anh cũng có vẻ thản nhiên, hiện tại nếu anh yêu một người đàn ông, tuy rằng với tưởng tượng của anh có chênh lệch lớn, đối với người vô cùng thích trẻ nhỏ như anh mà nói, không có con là một lỗ hổng lớn, nhưng còn hơn đứa con, anh càng hy vọng cùng người mình yêu sống cả đời.

… Nếu Cole cũng có thể yêu anh… Có lẽ anh sẽ chủ động theo đuổi cậu!

William sung sướng nghĩ, anh vừa mới ở một quán cà phê chia tay với Sophia, đối phương đương nhiên không khỏi khóc nháo một hồi, nhưng anh cũng rất kiên quyết, thật vất vả đối phó với Sophia, anh liền vội vàng chạy tới phòng thí nghiệm, nhìn  thời gian có lẽ anh sẽ đến muộn, bất quá anh muộn như thế nhiều lần, mặc dù Cole ác miệng kia bao giờ cũng buông tha, nhưng anh vẫn hạ mình xuống, xem ra mình đối với cậu vẫn là có chút không giống mọi người.

William mang nụ cười mê người, đi đến phòng thí nghiệm, mới đi tới cửa chợt nghe ngoại trừ Cole còn có giọng nam: “Victor, tôi là thật lòng yêu cậu a, cho dù bị cậu thượng tôi cũng nguyện ý, cậu không thể cho tôi một cơ hội sao?” Sau đó, anh lại nghe tiếng Cole lạnh lùng: “Cút” tiếp theo trong phòng thí nghiệm truyền đến một  tiếng vang, anh căng thẳng cuống quít xông vào, liền nhìn thấy một người đàn ông xa lạ đang cùng Cole dây dưa cùng một chỗ, đối phương tựa hồ muốn dùng sức mạnh, khí lực Cole hiển nhiên không bằng, bị hắn cưỡng chế đặt ở trên bàn, anh nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp đánh một quyền, đấm vào má trái cậu trai. Anh có luyện qua quyền anh, một quyền này anh dốc toàn lực, gò má đối phương lập tức hõm vào, khuôn mặt bị biến dạng hoàn toàn, thân thể theo hướng của lực mà ngã xuống, “Phịch” một tiếng liền ngã xuống đất, kéo theo vài tiếng “Xoảng xoảng” vang lên, mấy ống nghiệm trên bàn theo đó rơi xuống!

Nam nhân kia chật vật ngồi trên đất thật lâu, William vẫn đề phòng nhìn hắn, nhưng anh cũng không có áp dụng hành vi trả thù, nam nhân chậm rãi đứng lên, nhìn qua có chút thâm trầm, chỉ nghe giọng hắn nghẹn ngào nói: “Victor, tôi thật sự yêu cậu… Thực xin lỗi…”

Nhìn y lảo đảo đi ra phòng thí nghiệm, lại quay đầu nhìn về phía Cole, không biết ở thời điểm nào đã sửa sang mái tóc lộn xộn mà tập trung tinh thần thí nghiệm. William không khỏi đồng tình với nam nhân vừa rời khỏi, tên này đúng là không phải tàn nhẫn bình thường! Chính mình cũng khư khư yêu thương nam nhân này, không biết đối với cậu ta mình có chút đặc biệt nào hay không….

“Cole, cậu không sao chứ?” Anh quan tâm hỏi, quay về phía anh, ngữ điệu Cole lạnh như băng: “Anh đến muộn.”

“A… Đây là thái độ đới với ân nhân cứu mạng sao?” William có chút bất mãn, tốt xấu gì mình cũng vừa cứu cậu ta, dù thế nào cậu ta cũng phải tỏ vẻ một chút chứ, anh không trông cậy Cole tiến đến hôn mình, dù là một nụ cười cảm kích thôi cũng được rồi!

“Ân nhân cứu mạng?” Cole nghi hoặc nhìn về phía William, anh đang nói chuyện vừa mới xảy ra sao? Cho dù William không xuất hiện thì cậu cũng có thể đối phó được, bởi vì suốt ngày cậu bị mối quan hệ kiểu này quấy rối, sớm đã thành thói quen xử lý việc bị quấy rối, song cứ xem như việc mới xảy ra là William cứu mình đi, nhưng… ánh mắt Cole chuyển qua chỗ nam nhân ngã xuống mà kéo theo làm vỡ mấy cái ống nghiệm, lập tức nhíu mày, trách cứ nói: “Anh có biết tôi vất vả cả buổi mới được thành quả như vậy không, anh chuẩn bị cũng không có! Phải biết tầm quan trọng của mấy ống thuốc này, tôi xem anh là không muốn tốt nghiệp!” Thí nghiệm này chính là rất quan trọng, quan hệ đến tương lai William có thuận lợi tốt nghiệp không, chính anh cũng không quan tâm, nhưng bản thân cậu lại rất quan tâm!

“Cậu” tên hỗn đản này! Không biết cảm kích, còn trái lại trách cứ  mình! Mấy cái ống nghiệm hỏng liền quan trọng như thế sao! William tức giận nói không ra lời, có loại cảm giác như nông phu và rắn, anh là cái loại nông phu ngu ngốc đó, Cole lạnh băng này tựa như rắn! Nhưng mình có đúng là nông phu ngu ngốc kia, cũng không thể tàn nhẫn nổi với con rắn.

Thở dài một tiếng, William chăm chú nhìn Cole đang thu dọn đống lọ vỡ để bắt đầu sắp xếp ống nghiệm mới, mở miệng tự hỏi nói: “Nam nhân vừa rồi bộ dáng cũng không tệ lắm, so với cậu còn cao lớn hơn, hắn nguyện ý chủ động bị cậu thượng, một chút cảm giác cậu cũng không có sao?”

9 thoughts on “Ái thuyết bất xuất khẩu_Chương 13-14

  1. 2 người ngốc này … rõ ràng là có tình cảm với nhau nhưng cứ dây dưa … ko đầu ko đuôi cứ khiến cả 2 tổn thương

  2. Ko phải nói nhưng ta ko thích kiểu khẩu thị tâm phi này, rất phiền, thà cứ im im để ngta hiểu lầm để ta uất ức hộ chứ kiểu thích muốn chết mà mở mồm ra là cay độc thì đúng là khó chịu. Ta ko thích tsundere a~~~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s