Thu phong triền_Chương 11-12


Chương 11.

Già La Diêu nhắm mắt lại, giống như lại nhớ tới quá khứ xa xôi – yến hội của tám năm trước.

Ngày ấy là sinh nhật bốn mươi của Bạch Anh tướng quân. Hắn là trọng tướng của cấm vệ quân, thủ vệ kinh đô và các vùng lân cận, từ xưa đến nay quan hệ của Già La Diêu với hắn không tồi, lại xem ở phân thượng hắn trấn thủ kinh đô và vùng lân cận, là trường hợp đặc biệt tham gia thọ yến của hắn.

Bởi vì Già La Diêu tàn tật, không tiện đi lại, cho nên luôn luôn tránh các bữa tiệc chiêu đãi kiểu này. Mặc dù y tham dự yến hội, cũng không quen không khí nơi đó, cùng Bạch tướng quân đang thụ sủng nhược kinh uống mấy chén, liền lấy cớ ra ngoài thông khí.

Nô tài hầu hạ y đưa y ra hoa viên phía sau, thấy đêm gió lớn, sợ y cảm lạnh, vội vàng quay về mã xe lấy áo khoác. Già La Diêu tự mình đẩy xe lăn đến dưới tàng cây ngô đồng cao ngất.

Thời tiết khi đó cũng là cuối mùa thu. Tề Văn Đế khác với người khác, thích nhất cảnh cuối mùa thu, hơn nữa xưa nay yêu nhất cũng là cây ngô đồng.

Già La Diêu nhớ rõ mới trước đây, có một lần phụ hoàng từng dẫn y du ngoạn trong ngự hoa viên, chỉ vào mấy ngọn cây cao lớn nói: “Phượng hoàng ở cây ngô đồng, có thể thấy được cây này cực kỳ tôn quý. Về sau phụ hoàng liền dùng loại cây này làm ghế dựa cho ngươi, cho ngươi ngồi lên mỗi ngày, được không?”

Già La Diêu lúc đó còn chưa tàn tật, hoạt bát đáng yêu, thông minh lanh lợi. Y ẩn ẩn nghe ra phụ hoàng có ý truyền ngôi cho y, hì hì cười nói: “Phụ hoàng, nếu dùng cây ngô đồng làm ghế dựa, nhi thần chẳng phải thành phượng hoàng sao? Nhi thần là nam tử, là long tử, sao có thể điên đảo âm dương chứ?”

Tề Văn Đế bừng tỉnh đại ngộ, cười ha ha: “Trẫm thật sự là hồ đồ, vẫn là con ta thông minh a.”

Có lẽ đối thoại ngày ấy giữa phụ tử bị người hữu tâm nghe thấy, không đến một tháng, Già La Diêu bị độc hôn mê, từ nay về sau mất đi một đôi chân.

Già La Diêu nghĩ đến đây, bất chợt thở dài trong lòng.

Hết thảy đều là mệnh, tất cả không tránh khỏi.

Phụ hoàng sớm qua đời, có lẽ là một chuyện tốt. Nếu sau này hắn phát hiện đứa con mình yêu thương nhất không gần nữ sắc, lại… thích nam nhân, không biết sẽ tức giận cùng đau lòng thế nào.

Già La Diêu có chút cô đơn. Trước đây y không biết mình thích nam nhân. Bảy tuổi y bị trúng độc mất đi hai chân, mỗi ngày từ mấy tên ngự y giúp y tiêu độc mát xa, thống khổ này không nói nổi. Kiên trì đến mười hai tuổi, rốt cuộc hai chân có chút khởi sắc, Tề Văn Đế cũng vui sướng không thôi. Vốn cứ kiên trì, có lẽ một ngày nào đó có thể lại đứng được một lần nữa, chính là năm mười bốn tuổi, y thiếu chút nữa lại mệnh tang (mất mạng) tại nơi thâm cung vô tình lạnh như băng.

Vì tự bảo vệ mình, y không thể không đồng ý đề nghị của cậu đi biên cảnh giám quân. Việc này với một hoàng tử thiếu niên bị tàn tật mà nói, có bao nhiêu khó khăn. Chính là y đi, hơn nữa làm được rất tốt, gian khổ trong đó không thể nói hết.

Trong cuộc sống quân lữ kham khổ buồn tẻ, lần đầu tiên y nhìn thấy nam nhân cùng nam nhân cũng có thể hoan hảo. Lúc đầu y khiếp sợ, dần dần tập mãi thành quen.

Chính là trở lại kinh thành sẽ không giống. Từ trước đến giờ, Đại Tề khinh bỉ quan hệ đồng tính, vô luận nam tử cùng nam tử, hay là song nhân cùng song nhân, đều là không thể có hậu thế.

Khi đó Già La Diêu đã mười tám tuổi, sớm biết nhân sự. Bởi vì nắm quyền cao, y cũng không sợ nhàn ngôn toái ngữ của người khác, dưỡng hai nam sủng trong nhà. Nhưng không biết vì sao… Cuối cùng vẫn cảm thấy trong lòng vắng vẻ, tựa hồ có chút mất mát, rồi lại không biết mình chờ mong cái gì.

Y nhìn cây ngô đồng cao lớn kia, dần dần xuất thần, nghĩ nếu phụ hoàng còn khỏe mạnh, không biết sẽ thất vọng về mình như thế nào.

“Ca ca, vì sao ngươi lại khóc?”

Già La Diêu đang ngẩn người, bỗng nhiên một tiếng nói thanh thúy của trẻ con gọi thần trí của y trở về. Y quay đầu lại, liền thấy một tiểu công tử anh khí bừng bừng.

Già La Diêu thu liễm tâm trạng, mỉm cười, nói: “Ngươi là công tử nhà ai? Sao lại ở trong viện này.”

“Đây là sân nhà ta, ta gọi là Bạch Thanh Đồng.”

Trĩ tử (bé nam) kia bộ dạng rất tuấn tú, hơn nữa có một đôi mắt trong, sáng ngời hữu thần. Hắn nói chuyện cũng không cố kỵ, nghiêng đầu nhìn Già La Diêu nói: “Ca ca, vừa rồi rõ ràng ngươi khóc, vì sao trên mặt không có nước mắt?”

Già La Diêu sửng sốt một chút, cười nói: “Ta không khóc, ngươi nhìn lầm rồi.”

Bạch Thanh Đồng tựa hồ có chút ảo não, nhíu nhíu mày, nói: “Kỳ quái, rõ ràng ta nhìn thấy bộ dáng của ngươi rất đau khổ.”

Khuôn mặt Già La Diêu khẽ nhúc nhích.

Phải biết rằng từ nhỏ y sinh hoạt tại thâm cung, nhận giáo dục đến vương, hỉ giận không hiện trên mặt là cách sinh tồn cơ bản nhất. Y tuy mới chỉ mười tám tuổi, cũng đã vô cùng trầm ổn thạo đời.

Làm một hoàng tử, một vị vương gia, một tướng quân, y sớm quên biểu tình thật sự ra sao. Y tự tin cho dù lúc không nhịn được mà biểu lộ chân tình, cũng tuyệt không hiển lộ quá nhiều, lại không biết tiểu công tử này nhìn thấu tâm sự của y như thế nào?

“Ngươi kêu Thanh Đồng? Thanh mục minh đồng… Ân, bạch tướng quân thật sự chọn cho ngươi một cái tên hay.” Già La Diêu đọc tên của hắn hai lần, nhìn hắn mỉm cười nói.

“Hắc hắc… Nghe nói ngày đầu tiên được sinh ra, ta đã có thể mở mắt, cho nên cha ta mới lấy tên này cho ta.”

Bạch Thanh Đồng sờ sờ trong ngực, lấy ra một cái khăn tay nhiều nếp nhăn, đưa tới trước mặt y, nói: “Ai, cái này tặng cho ngươi, ngươi đừng khổ sở được không?”

Già La Diêu nhìn khăn tay kia, thấy trên mặt khăn xám xịt bẩn thỉu, tựa hồ còn nhiễm nước mũi cùng bùn đất, nhất thời không biết có nên nhận hay không.

Bạch thanh đồng cũng không phân trần, nhét vào tay y, nói: “Cho ngươi. Ca ca, biểu tình vừa rồi của ngươi rất khó coi, về sau cười nhiều một chút. Bộ dáng ngươi đẹp như vậy, không cười thật đáng tiếc.”

Già La Diêu ngẩn ngơ. Cái này tính là… Đùa giỡn sao? Không nghĩ tới già la diêu y, từ lúc sinh ra đến bây giờ, người đầu tiên nói với y kiểu này lại là một tiểu nhi.

“Thiếu gia! Thiếu gia ngươi ở đâu? Lão gia kêu ngài đó!”

Xa xa truyền đến tiếng người hầu gọi, Bạch Thanh Đồng ôi một tiếng, chà chà chân: “Ta muốn đi tham gia thọ yến của cha ta, vậy mà quên mất. Ca ca, ta đi trước.” Nói xong cũng không kịp thi lễ, vội vàng chạy mất.

Già La Diêu cầm cái khăn tay bẩn thỉu kia, dở khóc dở cười.

Thật đúng là một hài tử.

Y cẩn thận gấp gọn cái khăn tay kia, cất vào trong ngực.

Đó là tình cảnh lần đầu tiên y gặp Bạch Thanh Đồng.

Ba năm sau Tề tân đế Già La Duyên bệnh chết, Già La Diêu đang ở biên quan đốc quân, kinh thành hỗn loạn, Bạch Anh tướng quân cũng bị cuốn vào ám đấu của triều đình, bị phán tội mưu phản, cả nhà bị chém đầu. Già La Diêu nghe tin xong liền kinh hãi, ngày đêm chạy về kinh thành, bình định phản loạn, cũng đúng lúc cứu độc tử này của Bạch Anh.

Già La Diêu thương tiếc hắn cơ khổ vô y, lại nhớ kĩ ‘tình nghĩa’ năm đó hắn tặng khăn tay, liền thu dưỡng hắn vào vương phủ của mình.

Kỳ thật lúc đầu Già La Diêu cũng không có kỉ niệm gì với hắn. Dù có thế nào đi nữa, y cũng sẽ không có tâm tư gì đối với một hài đồng mới mười tuổi. Lúc ấy y thầm nghĩ cả đời mình không hứng thú với song nhân cùng nữ tử, tự nhiên cũng không có sau này, Bạch Thanh Đồng này vô cùng hợp ý với y, chẳng những thu vào phủ của mình bồi dưỡng, còn coi như nửa đứa con nửa tâm phúc.

Ai ngờ từ lúc bạch thanh đồng dần dần lớn lên, Già La Diêu cũng không biết khi nào ánh mắt của mình bất tri bất giác đều hướng về hắn.

Tính cách Bạch Thanh Đồng hào sảng, tuy rằng đã trải qua họa tang môn, lại vẫn duy trì tấm lòng son của mình. Từ lúc hắn đến đây, tĩnh vương phủ luôn luôn im lặng buồn tẻ, thậm chí có chút nặng nề bắt đầu náo nhiệt. Thanh âm thanh thúy của hắn luôn quanh quẩn khắp nơi trong vương phủ, thân ảnh bướng bỉnh cũng không chỗ nào không thấy. Già La Diêu dần dần không còn cảm thấy tịch mịch.

.

Chương 12.

Khi đó Bạch Thanh Đồng toàn tâm toàn ý tin cậy Già La Diêu, đàm tiếu không có kỵ, cử chỉ thân mật. Chính là sau đó hắn lớn dần, đồn đại về Già La Diêu cũng truyền vào tai một phần.

Hoài nghi cùng coi rẻ của thế nhân bắt đầu làm cho đứa nhỏ tự tôn kiêu ngạo này không chịu nổi. Già La Diêu không đành lòng thấy hắn thống khổ như vậy, liền đưa mấy tên nam sủng bên người đi. Lại biết hắn không thích song nhân, cho nên trong vương phủ, vô luận là nam song hay là nữ song, đều không có một người.

Chính là tâm tư của thiếu niên vô cùng mẫn cảm yếu ớt, mặc cho Già La Diêu ngoan ngoãn phục tùng hắn, nơi chốn sủng ái, nhưng khoảng cách của hai người vẫn càng ngày càng xa. Bạch Thanh Đồng bắt đầu lảng tránh y, bắt đầu hiểu được bảo trì khoảng cách, lúc cùng y nói chuyện cũng không còn không cố kỵ, thậm chí có khi còn chống đối.

Đối với biến hóa của hắn, Già La Diêu cảm thấy đau lòng, chính là từ lúc đó y mới ý thức được, không biết khi nào, cảm tình của y với đứa nhỏ này đã thành như thế.

Có lẽ bởi vì sang sảng của hắn chính là tiếc nuối của mình, có lẽ bởi vì tinh thần phấn chấn của hắn chính là thứ mình vĩnh viễn yêu thích và ngưỡng mộ, tóm lại, Già La Diêu  chậm rãi hiểu được, chỉ cần có hắn ở bên, mới có thể làm cho mình không hề tịch mịch.

Một năm trước khi Bạch Thanh Đồng mất trí nhớ, là một năm thống khổ nhất của Già La Diêu. Chính là y cũng không biết phải làm thế nào.

Y từ nhỏ tôn quý, còn nhỏ đã mất mẹ, bên người đều là nô tài hầu hạ y. Trừ bỏ phụ hoàng, Hiền quý phi cùng đại hoàng huynh, y không có người thân cận, cho nên y cũng không biết ở chung với người khác như thế nào. Hơn nữa đối với thiếu niên làm y động tâm lần đầu tiên này, có hổ thẹn, xấu hổ, thậm chí có tâm lý tự ti.

Y cùng Bạch Anh tương giao ngang hàng, Bạch Thanh Đồng lẽ ra là vãn bối của y. Chính là hiện giờ, y có tình cảm không nên có với một thiếu niên nhỏ hơn mình mười tuổi, không cần người khác dùng ngòi bút làm vũ khí, chính trong lòng y cũng không chấp nhận được, huống chi y còn có một đôi chân tàn.

Lễ giáo trầm trọng đè nặng y, ánh mắt thế tục với việc nam nam mến nhau đè nặng y, thân thể tàn tật đè nặng y…

Già La Diêu không biết bắt đầu từ khi nào, bắt đầu cẩn thận lấy lòng Bạch Thanh Đồng, đối với yêu cầu của hắn không hề không đáp ứng, mặc hắn muốn làm gì thì làm. Chính là phương thức này ngược lại càng cổ vũ dáng vẻ bệ vệ của Bạch Thanh Đồng, làm cho quan hệ của hai người càng sa vào một trạng thái giằng co kỳ quái.

Sau đó, sự tình đã xảy ra vào ngày đó.

Hôm đó Bạch Thanh Đồng cùng nhị công tử của Lâu phủ hẹn đi du lịch, giống như bình thường xuất môn, cũng không biết vì sao, không đến một canh giờ liền nổi giận đùng đùng chạy về, ở trong phòng nóng nảy một hồi, còn nghĩ tự mình uống rượu giải sầu.

Lúc ấy Già La Diêu đang ở trong cung có việc chưa về, bọn hạ nhân trong phủ không dám cãi lại mệnh lệnh của Bạch Thanh Đồng, đem tới cho hắn một rượu nồng nhất nặng nhất. Chạng vạng Già La Diêu trở về nghe nói việc này, hoảng sợ, mắng cao quản gia một chút, vội vàng chạy vào trong phòng hắn.

Khi đó Bạch Thanh Đồng đã uống rượu, thấy y cảm xúc liền kích động, bỗng nhiên chỉ vào y mắng to, đem những lời dơ bẩn của đám người Triệu Tam Thiếu thuật lại một lần, cuối cùng lại ủy khuất phát khóc.

Già La Diêu vừa đau lòng lại vừa hổ thẹn, không nói gì để chống đỡ. Y ngốc nghếch nghĩ muốn an ủi thiếu niên này, lại không biết phạm vào đúng kiêng kị của hắn.

“Ngươi vì cái gì lại đối tốt với ta như vậy? Ta không cần ngươi đối cử với ta tốt như vậy! Ngươi nói! Ngươi là không có dụng tâm kín đáo với ta!”

Hai mắt Bạch Thanh Đồng đỏ bừng, hơi rượu xộc lên, nhưng Già La Diêu chỉ im lặng trước chất vấn của hắn.

“Ta không làm cái gì, vì sao cũng bị người khác xem thường! Vì sao ngươi không nói lời nào? Vì sao không nói lời nào?” Bạch Thanh Đồng rống giận.

Già La Diêu không thể an ủi hắn, trầm mặc của y tương đương như gián tiếp thừa nhận.

Bỗng nhiên Bạch Thanh Đồng nhào qua, ôm lấy hai chân của y cầu xin: “Van cầu ngươi, nói gì đi! Ngươi phủ nhận đi! Ngươi phủ nhận a? Vì sao ngươi không nói lời nào…”

Tiếng khóc của hắn, cầu xin của hắn, làm cho Già La Diêu sinh ra một cảm giác kỳ quái, tựa hồ có chút phẫn nộ, lại tựa hồ có chút mặc kệ, cho nên yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, thấp giọng nói: “Những lời ngươi vừa nói, đều là sự thật. Quả thật ta đối với ngươi…”

Bạch Thanh Đồng hoảng sợ mở to hai mắt, hoàn toàn bị kích thích.

Hắn chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, hắn ngây ngô, hắn non nớt, hắn huyết khí phương cương, hắn tính cách xúc động, hắn khống chế không được phẫn nộ của mình, thất vọng, chán ghét, phản nghịch… đủ loại cảm xúc. Cho nên dưới cơn kích thích cùng thịnh nộ, hắn đã làm một chuyện cực kỳ hoang đường. Mà chuyện này, là phát sinh dưới sự dung túng cùng ngầm đồng ý của Già La Diêu.

Lúc bị hắn đặt dưới thân, Già La Diêu không phải không thể phản kháng, nhưng vẻ mặt thống khổ mê loạn của thiếu niên làm cho y mềm lòng, tâm lý tự trách cùng áy náy làm cho hai tay y vô lực. Quan trọng nhất là, tấm lòng ái mộ bị áp lực quá lâu kia, làm cho y ôm tâm lý may mắn, thế nên phóng túng cho hành động của thiếu niên lúc say rượu.

Đó là một đêm gay go mà hỗn loạn. Nhưng chuyện càng gay go còn ở phía sau.

Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Bạch Thanh Đồng tỉnh lại thấy rõ người bên cạnh mình, sắc mặt lập tức trở nên lúc trắng lúc tím.

Căn phòng hỗn độn tràn ngập mùi rượu, mặt đất bừa bãi, cùng với dấu vết trên thân người bên cạnh, tất cả đều thuyết minh hết thảy chuyện phát sinh đêm qua.

Trong mắt Bạch Thanh Đồng hiện lên một loại tuyệt vọng. Loại tuyệt vọng này làm cho Già La Diêu đau lòng hối hận vô cùng. Chính là y còn không kịp túm lấy tay hắn, Bạch Thanh Đồng đã chạy nhanh ra ngoài.

Già La Diêu ngã từ trên giường xuống. Y không chống dậy được, hơn nữa đêm qua cũng không phải là một chuyện tốt đẹp đối với y. Đó là lần đầu tiên y bị người đặt dưới thân, hơn nữa bởi vì đối phương thô lỗ mà bị thương.

Khi y chật vật mà lo lắng đi lên xe lăn, đẩy nhanh ra ngoài gọi người đuổi theo, Bạch Thanh Đồng đã cưỡi ngựa chạy ra khỏi vương phủ.

Già La Diêu có dự cảm sự tình sẽ vô cùng gay go, chính là trăm triệu không nghĩ tới lại gay go đến tình trạng này.

Người đuổi theo mang về không phải là một Bạch Thanh Đồng rõ ràng, mà là một khối thân thể đầy huyết không có chút sinh khí.

Trước mặt Già La Diêu tối sầm. Trong chớp mắt, y cảm thấy ông trời nhất định rất hận y!

Đúng vậy, lão thiên gia không công bằng, lão thiên gia hận y!

Thuở nhỏ mất đi mẫu thân, mất đi hai chân, thậm chí mất đi ngôi vị hoàng đế, hiện tại, ngay cả thứ cuối cùng của y lão thiên gia cũng muốn cướp đi.

Già La Diêu nhìn thiếu niên như một khối vải rách mềm nhũn nằm trên giường, khuôn mặt tái nhợt, hai mắt đỏ đậm, thần trí cơ hồ điên cuồng.

Lúc ngự y nói trắng ra đầu óc Thanh Đồng bị thương, có thể sẽ không tỉnh lại được, Già La Diêu nổi giận nắm vạt áo ngự y, giận dữ hét: “Nếu hắn chết, các ngươi liền đi chôn cùng đi!”

Vài tên ngự y cùng Cao quản gia đều bị dọa choáng váng. Bọn họ chưa bao giờ thấy qua tĩnh vương gia luôn luôn tao nhã, thâm tàng bất lộ lại sẽ có lúc không khống chế được cảm xúc.

Khí thế của Già La Diêu không phải dọa người, lời nói của y cũng không phải nói giỡn. Cho nên dưới sự cứu trị liều mạng của mấy tên ngự y, rốt cuộc Bạch Thanh Đồng cũng bảo vệ được mạng nhỏ. Mà sau khi hắn tỉnh lại, lúc Già La Diêu phát hiện hắn không còn nhớ cái gì, đồng thởi thở dài nhẹ nhõm, nhưng lại ôm một hy vọng.

Có lẽ phúc họa tương y, hết thảy… Có thể bắt đầu một lần nữa?

Advertisements

25 thoughts on “Thu phong triền_Chương 11-12

  1. mọi việc sáng tỏ thì ra anh công trong này là thẳng từ từ được bẻ cong hehe

  2. Hề hề, vào com ủng hộ tinh thần nàng 🙂 Ta bị TPT giật từ hôm qua đến h, người vẫn cứ bần thần 🙂

      • Chít dòi. Hối hận lắm dòi 🙂
        Nàng ah, mí cái hềnh phía bên phải cụa nàng ah… mém giết ta ah… nàng phải bít nah ta hem có lap, hem thể lào ôm pc vào wc or 1 nơi véng vẻ nào đó được. Mah thiệt dza chiện nó là thế lày. Cái hềnh đen trắng ấy……. cái hềnh ấy thiệt nah thik mắt ta =)))))))~ mỗi cái tội hơi bé =)))~ nàm ta phải cắm cái mặt vào pc để ‘ngắm nghía’, mới dòm chưa kịp làm dzề (YY) thì mama đã đứng sau lưng và chân tình hỏi: “con xem dzề mah chăm chú thế?” =)))))))))~ Tim ta mún dzớt dza lun =))))~ Cũng may là mama ta hem có đeo kính nên ko có thấy rõ đó là hình j. Níu thấy chéc chít ta wa’. 1 đống râm thư, râm họa trong pc =)))))))~ Ngửa đầu lên trời kêu gào: “Lap-chan” Nàng ah, ta cần H để lấy máu đi bán =)))))))))~

        • =)))))))))))~
          thương nàng quá a.
          thấy đẹp hêm.
          nàng có râm họa nào k?
          đưa ta ta trưng lên luôn.
          mà nàng là người có cái com thứ 2k của ta đó.

      • BỨC THƯ CÒM

        Aka: Còm chúc mừng
        Nguyên tác: Bức thư tình đầu tiên http://mp3.zing.vn/bai-hat/Buc-Thu-Tinh-Dau-Tien-Tan-Minh/IW6I9BW6.html


        Ta muốn nói với Ma những điều thật lớn lao
        Sẽ luôn ở đây, nơi nhà Ma, tình yêu bất tận
        Phút giây ta nghẹn lời, vì biết nói chi đây
        Vì ta đã là người com ‘hai ka’ (2k) của nhà Ma
        Ta đã mơ về ngôi nhà và những ‘sếch xin’ (sex scenes)
        Vì yêu H, ngày mai hai ta thêm vững bước trên con đường dài

        Ta nhớ H
        Ta quí Ma
        Miên man bên trang thư còm gửi đến Ma

        Chúc mừng nhà Ma đã vượt ngưỡng 2k comments :”> Chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng com thứ 10k :”> Cám ơn nàng vì tất cả những cố gắng của những ngày qua, ta mong rằng chúng ta cùng nhau sẽ đi đến cuối con đường ko thấy đích này :”>

  3. Hay hay hay a!!! XD That su la rat rat thich em thu nha! Co ma thang cong… mat day qua. Chi lam kho thu thoi a…!!!

  4. hic hic tội nghiệp a Diêu wa đi
    tỷ sao tỷ nói ảnh hồi trước đã cong,nếu zậy tại sao lại đối xử như zị vs a Diêu chứ
    a nì ko dám đạp lên dư luận,e ko thik công mà như thế nì,làm sao mà che chở cho thụ,lại sợ miệng lưỡi ,ánh mắt của ng ngoài nửa chứ

    • ây da,
      thế là em chưa đọc kĩ rồi.
      ảnh cong, nhưng quên hết trí nhớ nên nghĩ mình thẳng.
      còn đối xử với a Diêu như vậy,
      là vì ảnh sợ mình phải nằm dưới.
      =))))))))~

  5. Hu hu …chài ai…first time của ta, why…why sao ko có tả gì hết zi..hú hú
    Ta ngày đêm mong đợi, cúi cùng nó lại diễn ra như zị đó, chậc…sau khi mất trí nhớ, tính tình em công có vẻ ôn nhu hơn à nha, cũng may là nó ôn nhu hơn, chứ nó mờ bạo lực thêm thì mần sao anh thụ chịu nổi =))

    Lần nì có 2 chap * hức hức *

  6. Đồng ka pị ng ngoàj nój xấu rồj ckạy về trút jận lên Diêu ka. Ckỷ tộj Diêu ka là nta nój đúg hýt trơn.

  7. vì ta ngu muội nên lỡ nhai trước QT tới gần nửa truyện ==”
    ôi giời ơi, cứ nghĩ tới cái đoạn sến sờ súa lúc sau, ngó lại cái lúc lạnh lùng này ta thấy nhột nhột ghê luôn
    ta nói thật là ta k có ưa cái em Thanh Đồng trước, cái kiểu của ẻm làm máu ta nó thăng hoa luôn :<
    nếu đã nghi ngại thì sao k ra ngoài mà sống, ở trong phủ ngta mà còn bày đặt lung tung ~~

      • nếu đã biết là ra ngoài sống k nổi thì tự biết giữ thái độ mờ sống chớ, bày đặt tự ái w chả tự tôn, ngta cứu r nuôi mà k biết điều ~~”
        mà ta thấy cũng mắc cười nữa, mới phút trc ẻm quỳ xuống van ngta kêu nói là k có gì với ẻm, phút sau đè ngta ra raep, raep xong lại làm như mình mới là ng` bị khi dễ, hơ hơ ‘___’
        thôi, chết là đáng ==”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s